“Đúng vậy đấy ạ.” Chu Lâm gật đầu: “Toàn bộ tiền này cháu đều để dành lại, còn cả tiền nhuận bút của vợ cháu nữa, trừ đi chi phí sinh hoạt hằng ngày, mấy năm nay bọn cháu cũng tích cóp được một chút. Cho nên mợ út à, cái gì đáng tiêu thì vẫn phải tiêu, sinh hoạt phí một tháng ấn định là bốn mươi đồng đi ạ, đừng tiêu dè xẻn quá.”
Vì hiện tại đến mua một cây hành thôi cũng phải mất tiền nên chắc chắn sinh hoạt phí sẽ cao hơn so với lúc ở quê nhà.
“Chuyện này không cần cháu phải nhọc lòng, mợ sẽ lo liệu ổn thỏa. Sáng mai, mợ sẽ ra chợ khảo giá xem thế nào, cháu cứ để mợ lo.”
Một tháng tốn bốn mươi đồng, thêm tiền lương của Đại Ni nữa là năm mươi đồng, một năm là sáu trăm đồng.
“Đương nhiên rồi ạ, cháu đâu thể ăn cơm mềm của vợ cháu được.”
“Cháu ăn còn ít hay sao.” Mợ út cười, lườm anh một cái.
Chu Lâm cười toét miệng: “Biết làm sao được ạ, ai bảo dạ dày cháu yếu, chỉ hợp ăn mỗi cơm mềm thôi.”
Hai người nói chuyện một lát, cuối cùng mợ út nói: “Thôi, cháu cũng mệt rồi, mau về đi nghỉ đi.”
Chu Lâm thò tay vào trong chăn kiểm tra, vì có mang bình sưởi theo nên giờ có thể lấy ra dùng, chăn vẫn đủ ấm, không có gì phải lo lắng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.




Sợ mấy con sói trộm vk chứ sao
Truyện hay