Đổng Kiến nói: “Lịch sử tôi không đánh giá, nhưng chỉ ba môn chính trị, ngữ văn và toán học này, cô thật sự đều đã đủ tư cách rồi.”
“Đúng vậy, rất đủ tư cách.” Sở Sương gật đầu.
“Trừ ba môn kia, lịch sử cũng rất khá, những câu hỏi mà cô trả lời sai đều là những câu tương đối khó, nhưng những kiến thức cơ sở khác thì cô đều làm đúng hết.” Bạch Minh Châu nói.
Có ba người Bạch Minh Châu và Đổng Kiến Sở Sương đánh giá như vậy, Hứa Nhã coi như nín khóc mỉm cười.
“Tôi đã nói với cô là cô không cần quá lo lắng rồi mà.” Sở Sương nói.
“Chẳng phải do tôi rất muốn thi vào đại học hay sao, đến lúc đó các cô đều đi hết rồi, cũng chỉ dư lại tôi…… Tôi biết làm sao bây giờ?”
Hứa Nhã biết trình độ của mình, thật không có cách nào so sánh với ba người Bạch Minh Châu, Đổng Kiến, Sở Sương, nguyên nhân là vì như vậy cho nên cô ấy mới quá lo âu.
Bạch Minh Châu bật cười nói: “Bây giờ thì cứ thả tim xuống bụng, yên tâm rồi nhé.”
Hứa Nhã rất cảm kích: “Minh Châu, anh Đổng, chị Sương, cảm ơn mọi người, nếu tôi có thể thi đậu đại học, mọi người là ân nhân lớn nhất của tôi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.




Vả mặt k hề nhẹ
Nu9 nguyên tác tự tin thái quá 😂😂😂