“Mẹ, hiện tại mẹ đang trách con sao?”
“Mẹ không có ý này. Dù sao con cũng đã kết hôn và đã có ba đứa con rồi, con còn có thể làm gì được nữa?” Thím Tôn nói: “Con cứ sống chung với nó đi, đợi đến khi bọn trẻ trưởng thành thì cuộc sống sẽ tốt hơn.”
Nói xong bà ấy lấy trong túi ra hai đồng và nói: “Chỗ tiền này mẹ rất vất vả mới tiết kiệm được, con cầm lấy đi.”
Lý Tiểu Lệ chê ít: “Sao lại chỉ có mỗi hai đồng? Như thế này làm sao mà đủ?”
“Thật sự mẹ không có nhiều, nếu có mẹ sẽ đưa cho con.”
Lúc này, Lý Tiểu Lệ mới cảm thấy hài lòng một chút. Cô ta nắm lấy tay mẹ và nói: “Mẹ, con biết trong nhà này chỉ có mẹ là thương con nhất. Sau này lúc mẹ già rồi, con nhất định sẽ về chăm sóc mẹ!”
“Mẹ biết con hiếu thảo. Con nên đi về và sống thật tốt với Hữu Tài. Mọi chuyện đã như vậy rồi nên không còn lựa chọn nào khác.” Thím Tôn an ủi cô ta.
Nếu cha cô ta có ở nhà thì chắc chắn sẽ không cho cô ta lấy lương thực đi. Hiện tại, cha cô ta cũng không coi cô ta là con gái nữa. Cho nên Lý Tiểu Lệ cũng vui vẻ mang một con gà mái với một túi lương thực về.
Vợ Đại Hải và vợ Đại Sơn đều biết mẹ chồng đang trợ cấp cho con gái của bà ta nhưng họ cũng không thèm để ý.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
❤️❤️❤️



