Sau khi gói xong tiền lì xì cho Chu Lâm, cô lại quấn chặt Đâu Đâu và Đô Đô, chỉ chừa lại khuôn mặt nhỏ, trên khuôn mặt nhỏ còn bôi kem dưỡng da.
Bạch Minh Châu và Chu Lâm cũng bôi kem dưỡng da, cả nhà cùng đi chúc Tết với mùi thơm phức.
Năm ngoái, nhà họ chỉ đưa phong bao lì xì, năm nay không chỉ có đưa ra mà còn có thu về.
Khi đến nhà ông Trương, họ còn gói phong bao lì xì cho Tiểu Niên Sinh.
Còn Đâu Đâu và Đô Đô rất tò mò về Tiểu Niên Sinh, mỗi lần đến đều muốn ngắm Tiểu Niên Sinh một lúc lâu mới thỏa mãn.
Dĩ nhiên chúng đã đủ nhỏ rồi, không ngờ lại còn có đứa trẻ còn nhỏ hơn chúng thì không phải chúng sẽ nhìn nhiều hơn sao?
“Sau này Đâu Đâu và Đô Đô chơi với em trai nhé.” Chú Trương cười nói.
Đâu Đâu tựa như nghe hiểu, liền gật đầu với chú Trương một cái.
Đô Đô thì cười tít mắt, nắm chặt lấy phong bao lì xì của mình. Màu sắc thật đẹp, cậu bé vừa nhìn thấy đã rất thích nên phải giữ chặt trong tay.
Mùa đông này hai anh em này đã tăng cân khá nhiều, trông rất khỏe mạnh, nhìn rất đáng yêu.
Chúng không chỉ ngồi ở đây, mà còn được bế qua nhà ông đội trưởng ngồi nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.




Lại thêm một nĂm