"Bây giờ bà ấy liên kết với mấy bà lão giống mẹ chồng chị, chuyên môn nói những người làm con dâu như bọn chị không hiếu thảo, bất hiếu. Còn nói nếu là thời xưa thì đã bị lôi đi dìm c.h.ế.t rồi!" Chị Lý hừ lạnh.
Bạch Minh Châu cau mày, hỏi: "Vì chuyện gì vậy?"
"Có chuyện gì đâu, chẳng qua là bà ta không ưa đứa con trai này thôi." Chị Lý nói đến đây cũng tức giận đầy bụng.
Bạch Minh Châu lắc đầu, nói: "Thật không hiểu nổi những bà lão này nghĩ gì nữa."
So sánh với họ, cô thấy mợ út thật là quá phóng khoáng, thật hiếm có người già nào có thể cởi mở được như vậy.
Bạch Minh Châu sống chung với bà ấy không hề có chút áp lực nào.
Chị Lý nói xong chuyện này mới khuyên nhủ: "Nói thật, em đừng chiều chuộng Chu Lâm quá. Mua cái xe đạp Đại Kim Lộc kia làm gì, người nhà quê chúng ta đâu có dùng cái này? Tiền vẫn nên tích góp thì hơn."
"Đã mua rồi thì thôi, mà có một chiếc xe đạp cũng khá tiện, hôm qua em chở mấy chị em đi dạo ở bờ sông, cũng khá là thích." Bạch Minh Châu cười nói.
Chị Lý không nói gì được nữa: "Thôi được rồi, các em đều là người thông minh giỏi giang, chị cũng không nói nữa."
"Anh Phong Thu có rảnh không? Lần sau Chu Lâm vào rừng thì kêu anh ấy đi cùng. Cho dù không săn được thịt thì cũng mang ít trứng gà rừng về cho Mãn Thương, Mãn Khố ăn cũng tốt."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.




Truyện nhẹ nhàng hợp gu mình ghê áh