Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Xuyên Sách] Chồng Tôi Hình Như Là Trùm Phản Diện Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Edit:Bắpp_03

Tô Mộc tiện tay lấy một bộ đồ thoải mái từ trong tủ, suy nghĩ một chút, lại tìm ra một chiếc ba lô hai quai, bỏ mấy tấm thẻ ngân hàng và chứng minh thư vào đó. Chờ mặc đồ chỉnh tề, cầm điện thoại ra khỏi phòng.

Khu chung cư có môi trường khá tốt. Sáng sớm vừa có một trận mưa, cây cối được gột rửa trở nên xanh tươi mơn mởn, trong không khí thoang thoảng mùi đất ẩm ướt và hương cỏ cây thanh mát. Cậu ra ngoài nhưng không vội đi ngay mà cố ý lấy điện thoại ra chụp lại tòa nhà phía sau lưng. Cậu ban ngày thì không sao, cứ đến tối là mất phương hướng, hoàn toàn không phân biệt được đông tây nam bắc, sợ về muộn lại không tìm thấy nhà.

Lưu ảnh xong, Tô Mộc mở bản đồ định vị vị trí của mình, sau đó dựa theo tên khu chung cư được đánh dấu, tìm kiếm thông tin về khu nhà ở thương mại này trên điện thoại. Nơi nguyên chủ ở thuộc vùng ven của khu đại học, tuy hơi hẻo lánh, cách trung tâm thành phố cũng xa, nhưng giá nhà lại không hề rẻ, được xem là một khu dân cư cao cấp.

Cậu xem xong thông tin khu nhà, lại quay về bản đồ, phóng to bản đồ trên màn hình, chăm chú nhìn kỹ các con đường và cửa hàng gần đó. Chờ ghi nhớ hết những thứ này, mới cất điện thoại, đi về phía cổng Đông gần nhất.

Vì là kỳ nghỉ Thanh Minh nên có khá nhiều người ra vào. Có mấy cô gái đi ngang qua hắn cứ liên tục ngoái đầu lại nhìn. Tô Mộc lập tức căng thẳng, ngón tay bất giác siết chặt điện thoại. May mà mấy cô gái đó không đến chào hỏi, chỉ thân thiện mỉm cười.

Cậu đi theo sau một cặp tình nhân trẻ, thấy chàng trai mở điện thoại quét một ứng dụng, cánh cổng sắt kêu “két” một tiếng rồi tự động mở ra. Ứng dụng này trên điện thoại nguyên chủ cũng có, chắc là một dạng thẻ ra vào điện tử, cậu âm thầm ghi nhớ.

Bên ngoài đỗ mấy chiếc xe. Tô Mộc đứng đó đón gió, lúc này mới nhận ra mình hoàn toàn không biết Tôn Hạo trong điện thoại là ai. Cậu vội móc điện thoại ra, mở WeChat.

Cảm ơn trời đất, thế giới này tuy khác với thế giới của cậu, nhưng rất nhiều thứ cơ bản lại giống nhau, ví dụ như tên thành phố, ví dụ như ứng dụng di động… Bằng không, cậu thật không biết phải làm sao bây giờ.

Danh bạ WeChat của nguyên chủ rất ít người. Ngón trỏ Tô Mộc lướt nhẹ xuống danh sách liên hệ, trong nháy mắt đã kéo đến cuối. Cậu vốn tưởng tìm WeChat của Tôn Hạo sẽ hơi phiền phức, nhưng không ngờ, tên ghi chú của người này chính là cái tên đó. Tô Mộc trực tiếp nhấn vào ảnh đại diện, chọn xem vòng bạn bè. Ảnh đại diện của Tôn Hạo tuy không phải ảnh thật, nhưng trong vòng bạn bè lại có một tấm ảnh tự chụp của hắn. Người này rất dễ nhận ra, tóc cạo rất ngắn, tướng mạo trông hơi dữ tợn.

Tô Mộc lướt xuống xem, phát hiện Tôn Hạo đăng bài rất tạp nham, nhưng ngoài tấm ảnh tự chụp kia ra, cơ bản không có gì hữu ích. Cậu lướt qua loa rồi thoát ra, sau đó mở lịch sử trò chuyện của hai người. Nội dung trò chuyện trên WeChat tuy không nhiều lắm, nhưng lại có không ít thông tin hữu dụng.

Cha mẹ của nguyên chủ cũng ly hôn. Khác với Tô Mộc, nguyên chủ được tòa án phán cho mẹ nuôi. Sau khi ly hôn, cậu bị mẹ đưa ra nước ngoài, mấy năm nay vẫn luôn sống ở đó. Nhưng nguyên chủ vẫn luôn muốn về nước, còn vì chuyện này mà làm ầm ĩ rất lâu. Căn nhà này là do mẹ nguyên chủ mua cho cậu để có chỗ ở khi về nước. Cậu về nước từ tháng trước và vẫn luôn ở đây.

Tô Mộc của thế giới này có vẻ rất hướng nội, gần như không ra khỏi phòng, cũng không có bạn bè gì. Sau khi về nước, chỉ giữ liên lạc với Tôn Hạo. Còn Tôn Hạo, hắn là anh họ xa của nguyên chủ, trước đây hai người không có nhiều giao tiếp. Nhưng người này đối xử với cậu cũng khá tốt, thỉnh thoảng sẽ nhắn WeChat hỏi xem cậu có thiếu gì không, hoặc gọi cậu về nhà ăn cơm cùng.

Tô Mộc xem xong những thứ này, bất giác thở phào nhẹ nhõm. Nguyên chủ vừa từ nước ngoài về, không thân thiết với họ hàng, tính tình lại hướng nội, còn sống một mình… Xem ra, người ở đây chắc chắn không hiểu rõ về cậu lắm, có lẽ cậu sẽ không để lộ sơ hở nào.

Tô Mộc mừng thầm xong, lại lật xem lịch sử trò chuyện của nguyên chủ với người khác. Đang xem chăm chú, đột nhiên cảm giác có thứ gì đó đang lao nhanh về phía mình. Cậu phản xạ có điều kiện lùi lại hai bước. Vừa ngẩng đầu lên, liền thấy một chiếc xe dừng ngay bên chân. May mà người lái xe kỹ thuật tốt, tốc độ xe tuy nhanh nhưng không đâm vào cậu.

Cửa sổ xe được hạ xuống, người bên trong ngoắc tay với cậu: “Lên xe.”

Tô Mộc liếc nhìn chiếc xe thể thao có đường cong đẹp mắt, màu sắc sặc sỡ, lại nhìn chằm chằm người kia vài giây. Xác định hắn rất giống với tấm ảnh Tôn Hạo mình vừa xem, mới cẩn thận lên xe.

Tôn Hạo liếc hắn một cái: “Mới dậy à? Sống một mình đúng là sướng, thích dậy mấy giờ thì dậy, thích về mấy giờ thì về, không về nhà cũng chẳng ai quản…”

Tô Mộc không dám nói gì, nghe vậy chỉ gật gật đầu. Tôn Hạo dường như đã quen với tính cách lầm lì ít nói này của cậu, cũng không để tâm lắm. Thấy sắc mặt cậu không tốt, tiện tay ném cho cậu một chai nước, vừa lái xe vừa nói: “Tối qua lại uống nhiều quá à?”

Tô Mộc ngẩn người, nhớ lại buổi sáng đầu đau như búa bổ, lúc này mới nhận ra muộn màng: hóa ra mình bị say rượu! Khó trách sáng sớm cổ họng đã khó chịu, đầu óc thì như muốn nổ tung. Cậu khẽ nói tiếng cảm ơn, sau đó vặn nắp chai, từ từ uống vài ngụm nước.

Tôn Hạo thấy hắn ủ rũ không có phản ứng gì, nhắc nhở: “Tao mà là mày thì gần đây nên biết điều một chút. Làm ông cụ nổi giận là hôn sự của mày hoàn toàn toi đời đấy…”

Tô Mộc đang cân nhắc xem nên bắt chuyện thế nào, đột nhiên nghe thấy câu này, sợ tới mức phun cả ngụm nước ra ngoài.

“Mẹ kiếp, bẩn chết đi được, mau lau cho tao!” Tôn Hạo ghét bỏ trừng mắt nhìn cậu.

Tô Mộc vừa ho khan, vừa quay người tìm giấy ăn. Chờ lấy lại hơi xong mới thấp thỏm hỏi: “Hôn, hôn sự của em?”

Tôn Hạo trợn trắng mắt: “Ừ, của mày! Hôn sự của mày! Tao khuyên mày đừng mừng quá sớm, cái thứ hôn ước từ nhỏ này không đáng tin đâu. Với lại người ta cũng có thừa nhận đâu, chỉ có mình mày đơn phương nhiệt tình…”

Tô Mộc hai tay nắm chặt chai nước, cúi đầu, não bộ nhanh chóng hoạt động: nguyên chủ có một hôn ước từ nhỏ, cậu ta thích người kia rất nhiều năm…

Tôn Hạo đang nói hăng say, ánh mắt lướt qua thân hình gầy gò mảnh khảnh của Tô Mộc, lời trêu chọc đến miệng lại nuốt xuống. Dù sao cũng là họ hàng thân thích, hắn không nỡ nói lời quá phũ phàng.

Không có tiếng lải nhải của hắn, trong xe đột nhiên yên tĩnh lại, không khí có chút gượng gạo. Tô Mộc lòng đầy nghi vấn nhưng không dám tùy tiện mở miệng. Thấy Tôn Hạo không nói nữa, đành hơi quay đầu đi, giả vờ ngắm cảnh. Ngoài cửa sổ là những tòa nhà cao tầng san sát, đan xen một cách thú vị hai bên cầu, trông chẳng khác gì thế giới của hắn.

Tôn Hạo dường như cũng nhận ra không khí không ổn, tiện tay bật nhạc lên. Giai điệu nhẹ nhàng lan tỏa trong xe, phần nào làm dịu đi tâm trạng căng thẳng của Tô Mộc. Vì vẫn đang trong kỳ nghỉ lễ, lưu lượng xe trên đường khá lớn, xe chạy không nhanh. Mãi một lúc lâu sau mới lái vào một khu dân cư khá tốt.

Tôn Hạo đỗ xe ở gara ngầm, mở cửa xe thấy Tô Mộc không có phản ứng gì, liền thúc giục: “Còn không xuống xe?”

Tô Mộc “ờ” một tiếng, lững thững cùng hắn đi vào thang máy. Suốt quãng đường này, nội tâm cậu thấp thỏm bất an đủ kiểu, thậm chí còn suy đoán viển vông rằng liệu ông nội Tô có giống ông nội của cậu không. Nhưng chờ mở cửa vào nhà, mới phát hiện mình đã nghĩ nhiều.

Ông nội Tô không chỉ không giống ông nội cậu mà gu thẩm mỹ cũng hoàn toàn khác biệt. Căn nhà của ông cụ không nhỏ, trang trí rất tinh tế, theo phong cách Trung Hoa. Từng chiếc chén, chiếc ly trên tủ đều tinh xảo lạ thường, vừa nhìn đã biết không phải vật tầm thường. Tô Mộc chỉ lướt nhìn qua cũng cảm thấy vị lão gia tử này không chỉ có phong cách mà còn đặc biệt giàu có.

“Sao nào, ông không làm thủ tục nhập học cho mày thì mày không định đến à?” Ông cụ Tô đang khoan thai ngồi trên sofa trừng mắt nhìn Tô Mộc, cầm lấy cây gậy chống bên cạnh định gõ vào vai cậu. Nhưng giơ lên nửa chừng, thấy cậu ngây ngốc đứng đó không né tránh, tay ông khựng lại, cây gậy chống nháy mắt đổi hướng, lại quay về bên cạnh ông cụ.

Tôn Hạo chào hỏi ông cụ, thấy sắc mặt ông không vui liền quay đầu đi vào trong, sợ ngọn lửa giận này bén sang đầu mình.

Tô Mộc thấy hắn đi về phía ban công, ánh mắt cũng liếc theo. Lúc này mới phát hiện trên ban công có một con chó ta màu đen đang nằm cuộn tròn. Vóc dáng nó tuy lớn nhưng rất ngoan ngoãn. Thấy cậu nhìn sang, nó vểnh tai nghiêng đầu, sau đó lại tiếp tục nằm phơi nắng.

Ông cụ thấy cậu thất thần liền tức giận, trừng mắt nói: “ông mặc kệ mày ôm mục đích gì vào đại học Đế Đô, cũng mặc kệ mày ở nước ngoài sống buông thả qua ngày thế nào. Đã vào rồi thì phải học hành cho tử tế, đừng ba ngày hai bữa gây chuyện, làm ông mất mặt!”

Tô Mộc liếc nhìn ông lão sắc mặt hồng hào, trong lòng hơi động.

“Ba cháu đang đi công tác ở tỉnh khác, mấy ngày nay không về kịp. Ông bảo A Hạo đi cùng cháu đến trường báo danh. Trường nó cũng ở khu đại học, cách chỗ cháu không xa. Nếu cháu thiếu thứ gì, hoặc có chuyện gì, sau này cứ gọi điện cho nó, bảo nó chạy việc giúp.”

Tôn Hạo nhíu mày: “Ông hai, cháu bận lắm!”

“Bận cái con khỉ! Cả ngày không làm việc đàng hoàng, chỉ biết lêu lổng ở quán bar! Ba mày mấy hôm trước còn gọi điện cho ông, muốn chuyển ngành cho mày đấy…”

Tôn Hạo lập tức đầu hàng: “Cháu không bận.”

Ông cụ không thèm để ý đến hắn, lại dặn dò Tô Mộc vài câu. Thấy thái độ cậu thành khẩn, vẻ mặt không chút mất kiên nhẫn, lúc này mới tha cho cậu, bảo dì giúp việc đang bận rộn trong bếp dọn đồ ăn lên.

Tô Mộc ngồi nghiêm chỉnh bên bàn ăn, nghe ông cụ dạy bảo nửa tiếng đồng hồ. Mãi đến khi cậu nhiều lần đảm bảo mình sẽ không gây chuyện mới được ông cụ thả ra khỏi cửa.

Đường về lúc gần đến nơi lại bị tắc. Tô Mộc cũng không biết nói gì, liền dứt khoát nhắm mắt ngủ gà ngủ gật. Tôn Hạo cảm thấy cậu bị ông cụ mắng thảm quá, hai người cũng coi như anh em cùng cảnh ngộ, nên không trêu chọc cậu nữa.

Xe dừng ở cổng khu chung cư, Tô Mộc giả vờ mới tỉnh ngủ, dụi mắt định xuống xe. Trước khi đi, nghĩ đến việc Tôn Hạo ngày mai còn phải đi cùng hắn đến trường báo danh, cậu khẽ nói một tiếng cảm ơn.

Tôn Hạo “ừm” một tiếng, liếc nhìn mái tóc dài quá nửa của cậu, ghét bỏ nói: “Mai là báo danh rồi, mày không định để cái đầu tóc này đến trường đấy chứ?”

Tô Mộc suy nghĩ một lát mới nhớ ra tạo hình hiện tại của mình. Tóc của nguyên chủ quả thật hơi dài, cần phải cắt tỉa lại.

Tôn Hạo thấy cậu nghe lọt tai, sắc mặt khá hơn một chút. Hắn móc điếu thuốc từ trong túi ra ngậm vào miệng, châm lửa rồi rít một hơi thật sâu. “Tao thật sự rất nể mày. Hai đứa chúng mày cũng chẳng có giao tình gì, huống chi bao nhiêu năm không liên lạc, sao mày vẫn cứ nhớ mãi không quên về cậu ta thế?”

Tô Mộc thầm nghĩ: tôi cũng không biết.

Tôn Hạo thấy cậu không có phản ứng gì, ngón tay kẹp điếu thuốc gõ nhẹ. “Thôi kệ, tuy tao với mày cũng không thân lắm, nhưng dù sao cũng là họ hàng. Trước khi khai giảng cho mày mấy lời khuyên. Mày đến trường rồi thì thành thật một chút, đừng ngây ngốc đi kể quan hệ của hai đứa ra ngoài. Trong trường thích cậu ta nhiều người lắm, đừng vừa đến đã tự gây thù chuốc oán làm bia đỡ đạn! Đến lúc đó thật sự xảy ra chuyện gì, cậu ta cũng sẽ không quản mày đâu, thậm chí không chừng còn nhân cơ hội này trực tiếp hủy hôn ước. Dù sao thì hôn ước lúc trước là do hai ông cụ tự định đoạt, người ta chưa từng đồng ý…”

Tô Mộc nghe ra chút ý tứ khác trong lời hắn nói. Hắn suy nghĩ một chút, lựa lời thăm dò: “cô ấy Thích nhiều người lắm à?”

Tôn Hạo đột nhiên im lặng hồi lâu. Một lát sau, hắn nhả ra một vòng khói, ý vị sâu xa nói: “Không phải nhiều, là cực kỳ nhiều…”

(Thụ ko biết người được mai mối là nam hay nữ đâu)

Sau khi Tôn Hạo lái xe đi, Tô Mộc đứng đó hồi lâu không nhúc nhích. Mãi đến khi chiếc xe hoàn toàn biến mất, cậu mới xoay người đi vào một ngân hàng ở góc đường. Ông cụ Tô lúc ăn cơm đã nói rõ với cậu, khoảng thời gian trước vì ‘sự tùy hứng của cậu’ đã làm nhiều người tức giận, gia đình quyết định cắt tiền tiêu vặt học kỳ này của cậu, để cậu tự kiểm điểm lại bản thân. Vì vậy, trong tình huống hiện tại, cậu phải tìm hiểu xem thẻ ngân hàng của nguyên chủ rốt cuộc còn bao nhiêu tiền, liệu có đủ để cậu sống sót qua học kỳ này không…

Ngân hàng không có nhiều người làm thủ tục, chẳng mấy chốc đã đến lượt Tô Mộc. Cậu nhờ nhân viên quầy giúp đặt lại mật khẩu, sau đó hỏi số dư trong thẻ. May quá, trong thẻ còn hai vạn , đủ để cậu sống qua học kỳ này.

Cậu vui vẻ cất thẻ ngân hàng vào ba lô, sau đó ung dung bước vào một tiệm cắt tóc bên cạnh.

Lúc cắt tóc xong đi ra, bên ngoài đột nhiên đổ mưa. Những hạt mưa lớn lộp bộp rơi xuống mặt đất, bắn lên những bọt nước không nhỏ. Mưa vừa to vừa nặng hạt, làm mái tóc vừa sấy khô của cậu ướt sũng. Cậu dụi mắt, thấy phía trước có một cửa hàng liền chạy về phía đó. Đến nơi mới phát hiện đây là một cửa hàng thú cưng, bên trong đang trông giữ không ít những sinh vật nhỏ bé đáng yêu.

Cậu vốn không có sức chống cự với những thứ lông xù thế này, thấy thú vị liền mở cửa bước vào. Nhân viên cửa hàng đang vật lộn tắm cho một con chó lớn. Nghe tiếng động, anh ta liếc nhìn sang, kết quả chỉ trong nháy mắt đó, con chó như thành tinh, nhanh nhẹn nhảy ra khỏi bồn tắm, lao thẳng ra cửa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc