Lê Phi Phàm vừa mới nói xong thì cảm giác có một bàn tay quấn quanh eo mình, bỗng nhiên siết chặt.Anh đụng vào lồng ngực Hoắc Uẩn Khải, vừa kinh ngạc ngẩng đầu liền đối diện đôi mắt thâm trầm như mực của đối phương.Hoắc Uẩn Khải thấy Lê Phi Phàm không nói gì bèn buông bàn tay đang siết chặt ra, trong ánh mắt khiếp sợ của Lê Phi Phàm, hắn lại nắm tay nắm cửa lần nữa, nhấn một cái.Cạch cạch, cửa mở.Cả thế giới yên tĩnh, không có chuyện gì xảy ra.Cả hiện trường im lặng, không biết trong lòng ai càng kinh hãi, nhưng dường như Hoắc Uẩn Khải hoàn toàn không chú ý đến biến hóa xung quanh, hắn ôm eo Lê Phi Phàm không buông, đứng cạnh cửa nói với những người khác: “Thật ngại quá, tôi phải xử lý chút chuyện nhà, bữa này tôi mời, lần sau có cơ hội lại tụ hội với các vị.”Người không hiểu tình huống ra sao đều mở miệng.“Nhị gia tự nhiên, tự nhiên.”“Chúng tôi tự vào là được.”“Đúng đúng đúng, ngài cứ bận việc của ngài trước.”Tầm mắt những người này đều lướt nhìn qua mặt Lê Phi Phàm, có ánh nhìn mập mờ trong lòng hiểu rõ, cũng người tỏ vẻ chế giễu xem kịch vui, nhưng bọn họ đều nhất trí cho rằng quả nhiên Nhị gia bị tiểu yêu tinh này mê hoặc.Giây tiếp theo lại nghe Hoắc Uẩn Khai nói: “Khâu Hổ.”Vệ sĩ cao lớn đứng bên cạnh đi lên phía trước.Hoắc Uẩn Khải: “Cậu dẫn mấy người chú Dữu sang căn phòng thuê bên cạnh tiếp đãi, tôi xong chuyện sẽ qua.”Khâu Hổ vung tay lên, bốn năm bảo tiêu đứng ở cửa đi tới trước mặt mấy người được gọi là chú Dữu, bày ra tư thế mời.
Rốt cuộc anh cũng không xác định mình diễn kịch có qua mắt được Hoắc Uẩn Khải hay không, cho nên chuyện nhìn qua giả tạo cũng sẽ không có sơ hở hay điểm yếu để người khác nghi ngờ.Nhưng Lê Phi Phàm không ngờ tới, khi đi xuống lầu không cẩn thận nghe thấy mấy nhân viên công tác ghé tai nhau nói nhỏ, hơn nữa có vẻ nhân vật chính lại là mình.“Lúc đó anh thấy rõ gì không?”“Thấy rõ, lúc đó tôi thấy cậu ta xông tới ôm lấy Nhị gia, trước bao nhiêu con mắt của đám đông, Nhị gia không những không đẩy cậu ta ra, mà còn ôm lại nữa.”“Trời, thật hay giả, đó chính là đàn ông…”“Đàn ông thì đã sao, kẻ có tiền thích chơi đùa nhiều kiểu.”"Chẳng phải người ta nói Hoắc nhị gia cực kỳ đáng sợ sao? Gần đây tôi có nghe thấy tin đồn, nói là hắn ta vừa lên nắm quyền liền tiến hành thanh tẩy nhà họ Hoắc, tôi có người họ hàng quen biết với quản sự nhà họ Hoắc, nghe nói bây giờ nguyên lão nhà họ Hoắc người nào cũng cảm thấy bất an, nghe đến tên hắn đều e ngại.”“Đó là đối với người khác, đối với người trên giường có thể giống nhau sao?”“Cũng đúng, người kia hôm nay thoạt nhìn thật sự được coi trọng, cũng không biết cậu ta có thể đắc ý được bao lâu.”“Tôi thấy không được lâu dài, anh cứ coi thử một đoạn thời gian nữa, loại người dám đến làm loạn lúc người ta đang làm chính sự này, lúc đầu còn mới mẻ, hai lần thì coi như là tình thú, lần thứ ba thứ tư chính là không có đầu óc không biết điều.”“Hãy chờ xem, sớm muộn gì cũng trở mặt.”Lê Phi Phàm nghe vậy thì tấm tắc cảm thán, anh cũng không biết tương lai của mình khiến nhiều người quan tâm như vậy.Nhưng người ngoài đơn giản chỉ là ngắm hoa trong sương.Anh nghĩ nếu tương lai mình biến mất từ bên người Hoắc Uẩn Khải, vậy nhất định không phải vì ghét bỏ công phu trên giường, chắc chắn là Hoắc Uẩn Khải cảm thấy có lẽ mình bị thần tiên hạ cổ, đầu óc không tỉnh táo.Nói đến đây Lê Phi Phàm cũng cảm thấy cạn lời.Theo lý mà nói, rõ ràng hôm nay có vấn đề, nhưng mặc kệ anh xuất hiện hay không xuất hiện cũng không có chuyện gì xảy ra.Vậy trong mơ điều anh thấy là sao?Thẳng cho đến khi Lê Phi Phàm thấy Thư Dịch Khinh vội vàng bước xuống từ một chiếc taxi.Tức khắc anh có loại cảm giác hoá ra là vậy.Quả nhiên chuyện gì vượt qua lẽ thường đều có liên quan đến nhân vật chính.Lê Phi Phàm đột nhiên nhớ đến một đoạn nhỏ trong cốt truyện ban đầu.Đó là khi nhà họ Thư xảy ra chuyện, đúng là lúc Thư Dịch Khinh hiểu lầm Hoắc Uẩn Khải sâu nhất, hai người gần như không liên lạc không giao thoa gì với nhau.
Nhưng cốt truyện luôn diễn biến tiếp, chắc chắn không có khả năng giằng co mãi như vậy.Sau đó còn có Cao Thăng ra tay, vô ý lộ ra tình tiết Hoắc Uẩn Khải bị tập kích, sau đó bị thương.Trong sách không có nội dung cụ thể vụ tập kích này, phải biết rằng để thúc đẩy tuyến tình cảm phát triển, chỉ cần kết quả bị thương là được.
Sau đó, dù trong lòng Thư Dịch Khinh không chịu được chuyện Hoắc Uẩn Khải đối phó với nhà họ Thư, nhưng cậu ta vẫn không nhịn được lo lắng bởi Hoắc Uẩn Khải bị thương.Cho nên, cậu ta đến.Cậu ta đến.Cuối cùng Lê Phi Phàm cũng nhận ra điều mình thấy là gì.Hẳn chính là tình tiết trống trong sách chưa bổ sung thêm.Hiện tại có tình tiết này, nhưng bởi Hoắc Uẩn Khải không phải là người dễ dàng gặp chuyện không may, cho nên sớm có chuẩn bị giải quyết phiền phức.Nhưng cho dù quá trình xảy ra như thế nào, thoạt nhìn kết quả này đều không thay đổi.Chỉ thấy vẻ mặt Thư Dịch Khinh hốt hoảng, trên người cậu ta vẫn mặc bộ quần áo phục vụ màu đỏ rượu mà Lê Phi Phàm thấy cậu ta mặc lần trước, xuống xe trực tiếp đi về hướng cửa.Cậu ta giữ chặt một người hỏi: “Anh hai ở đâu? Anh ấy ở đâu?”“Anh ấy không bị gì chứ? Có bị thương nặng không?”“Nói đi! Người đang ở đâu!”Thoạt nhìn Thư Dịch Khinh gấp đến điên rồi, xung quanh không ít người đều nhìn về hướng cậu ta.Lê Phi Phàm nghĩ những người này hôm nay xem diễn quá đã, lúc trước có tình nhân nhỏ là anh tới khóc lóc la lối xin lỗi, lúc sau lại có chính chủ lo lắng rơi nước mắt đến hiện trường."Này, Thư Dịch Khinh.” Lê Phi Phàm mở miệng.Thư Dịch Khinh vẻ mặt sốt ruột lo lắng, đang túm người khác chợt quay đầu lại.Lê Phi Phàm chỉ trên lầu: “Lầu ba.”Thư Dịch Khinh sửng sốt.Lê Phi Phàm: “Nhìn tôi làm gì, lầu ba.”Lê Phi Phàm cảm thấy mình quả là tận tình tận nghĩa, đến cuối cùng còn phải đẩy thuyền cho tình yêu của người khác.Trên thực tế, Thư Dịch Khinh khiếp sợ nhìn anh, hoặc là nói nhìn quần áo của anh.Cao Thăng nhận được tin tức muộn nên đến sau, cũng đứng ở cửa.Đó là đầu tháng tư, hai bên cửa Mẫu Đơn Lầu có vài cánh hoa đào kiều diễm nở rộ.Mọi người xung quanh nhìn thấy chiếc áo khoác ngoài rộng lớn, rõ ràng không phải là của người thanh niên xinh đẹp đứng bên cạnh cây hoa đào trước cửa dưới Mẫu Đơn Lầu kia.Sau đó không biết nhân sĩ nào cảm kích tiết lộ, người tới ngày đó đúng là tiểu thiếu gia nhà họ Thư Thư Dịch Khinh.Mà vị tiểu thiếu gia này và Nhị gia là thanh mai trúc mã có tình cảm sâu đậm, nhưng lại bị hai bên gia tộc phản đối không thể ở bên nhau, Lê Phi Phàm kia là vật thay thế hàng thật giá thật, Thư Dịch Khinh mới là tình yêu đích thực của Nhị gia.Lại có tin đồn tân sủng mới của Nhị gia cũng không phải dạng vừa, mở miệng khiêu khích khiến tiểu thiếu gia tức đến mức phát khóc.Có người lập tức nói: “Vậy thì cậu ta thảm rồi, dù được nuông chiều đến mức nào gặp chân ái cũng phải chịu thua thôi.”"Cậu ta bị đá rồi phải không?”"Chịu đủ giáo huấn mới biết có một số người không thể đắc tội à?”Sau đó lại có người nói: “Không đúng, sao tôi lại nghe nói tình nhân nhỏ và Hoắc nhị gia đêm đó tình cảm mãnh liệt, chân ái bắt gặp sụp đổ khóc rống ở hiện trường.”"Một đêm tình cảm mãnh liệt?”“Có người tận mắt nhìn thấy!”“Thật sự!”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
