Editor: Tô Nhi
Thật trùng hợp, nguyên chủ và cô đều sinh cùng một ngày, cả hai đều sinh vào ngày 15 tháng 8 âm lịch.
Sinh nhật đã giống nhau, tên cũng giống nhau, có lẽ đó chính là lý do vì sao cô lại vô duyên vô cớ xuyên đến thân thể của nguyên chủ chăng.
Chỉ khác một điều đó là tên của cô được bà nội đặt, còn tên của nguyên chủ thì do mẹ đặt.
Nguyên chủ so với cô còn có cha mẹ ruột ở bên.
“Xuất phát thôi, Văn Tu.”
Sở Văn Tu vừa định mở miệng nói thêm vài câu thì Cố Cảnh Ngạn bỗng cất tiếng cắt ngang, anh trầm giọng ra lệnh.
“Rồi, đồng chí Tề Minh Nguyệt, ngồi vững nhé, xe chạy đây.”
Sở Văn Tu đáp một tiếng, xoay người ngồi ngay ngắn, nhanh nhẹn khởi động xe.
Trong đầu anh ấy vẫn đang thắc mắc, sao cô em gái này họ Tề chứ không phải họ Cố? Chẳng lẽ không phải em ruột mà là em họ?
Tề Minh Nguyệt nhìn về phía cánh cửa xe, cửa sổ xe thời này vẫn còn là loại quay tay cơ học.
Cô lén lút đưa tay ra, nắm lấy tay quay, xoay vài vòng hạ cửa kính xuống một chút, rồi thích thú chống cằm nhìn ra ngoài.
Tối qua cô ngủ khá ngon nên giờ tinh thần phấn chấn, vừa hay có thể ngắm cảnh của thời đại này một chút.
Chẳng mấy chốc, gương mặt Tề Minh Nguyệt đã bị gió thổi đến đỏ bừng.
Cô nheo mắt lại, cuống quýt quay tay nâng cửa kính lên. Bên ngoài cũng chẳng có gì đáng xem, cảnh tượng na ná nhau cả.
Những căn nhà thấp bé, cây cối trơ trụi, ruộng đồng khô cằn, trong bụi cỏ héo úa còn đọng lại những mảng tuyết chưa tan hết.
Giờ mới đầu tháng ba, vùng Đông Bắc vẫn chưa bắt đầu vụ gieo trồng xuân, đất trong ruộng vẫn còn đóng băng.
Tề Minh Nguyệt lại muốn thở dài, nguyên chủ đúng là biết chọn thời điểm xuống nông thôn thật “chuẩn”.
Sắp tới sẽ là vụ gieo xuân, vụ mùa bận rộn mùa hạ, rồi đến thu hoạch mùa thu, chẳng có cái nào tránh được cả.
Giá mà là cuối tháng mười thì tốt biết bao, mùa gặt vừa xong, là lúc nông nhàn, việc đồng áng chẳng còn mấy, chỉ làm vài việc lặt vặt là đã tới mùa “ngủ đông”, ăn no ngủ kỹ suốt ngày.
Tề Minh Nguyệt đang mải mơ màng thì bỗng cảm thấy xe rung lắc dữ dội, cô liền ngẩng đầu nhìn ra ngoài.
Từ khi rẽ vào hướng nông thôn, đường bắt đầu trở nên xấu hẳn.
Đoạn đường nhựa bằng phẳng biến thành con đường đất gồ ghề, mỗi khi gió thổi qua là người đi đường lại bị bụi mù đầy mặt, “phì phì” nhổ cát trong miệng.
Tề Minh Nguyệt đồng cảm mà ngả người ra sau.
Không lạ khi thấy trên đường ai nấy đều đội mũ hoặc quấn khăn, thì ra không chỉ để giữ ấm mà còn để tránh cát bụi.
Con đường đầy ổ gà không thể tránh, đá nhô lởm chởm, mỗi lần bánh xe cán qua, Tề Minh Nguyệt không thể tự chủ lại bị nảy khỏi ghế.
Tốc độ xe giảm đi rõ rệt.
“Không sao chứ? Đường bên này chưa làm xong, hơi khó đi, cô nắm chắc tay vịn nhé.”
Cố Cảnh Ngạn quay đầu lại, thấy khuôn mặt cô gái nhỏ nhăn nhó lại thành một cục, bèn lên tiếng trấn an.
“Còn bao lâu nữa mới đến? Phía trước đều là đường kiểu này à?”
Tề Minh Nguyệt cố giữ cơ thể khỏi lắc lư, ánh mắt liếc ra ngoài thấy có người đang đánh xe bò.
Đến vùng nông thôn thế này, trên đường đất hiếm khi thấy ai đi xe đạp, đa phần là người đi bộ, thỉnh thoảng mới có một cỗ xe bò lộc cộc đi qua.
Đường xấu đến mức ngồi ô tô còn không thoải mái bằng ngồi xe bò. Mặc dù xe bò đi chậm nhưng ít nhất không say xe.
Không ngờ đường lại xóc đến thế, Tề Minh Nguyệt cảm thấy sữa đậu nành và bánh nướng buổi sáng đang cuộn trào trong dạ dày, chỉ chực vượt qua cổ họng mà ra.
Cô chẳng còn tâm trạng ngắm cảnh nữa, cô nắm chặt lưng ghế phía trước, ngồi thẳng người, các ngón chân cô gồng lên bám chặt xuống đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






