Đọc trên web
"Ta nhổ vào! Ngươi nằm mơ đi!"
Tô Nhung nghe xong tức giận đến mức bốc hỏa 3 trượng, coi ông là người chết hay sao mà dám ăn nói xằng bậy trước mặt ông.
"Ông gấp cái gì mà gấp, ta lại thấy Tiểu Cố không tồi, làm người thật thà, võ công lại cao."
Nghe thấy lời của Tô mẫu, Tô phụ như bị phản bội, mang vẻ mặt khó tin cộng thêm tổn thương nhìn phu nhân nhà mình.
Sao có thể dễ dàng chắp tay dâng nữ nhi bảo bối của mình cho người khác như vậy! Thế này thì bảo ông sống sao!
Khoảng thời gian tiếp theo, Tô mẫu đã dò hỏi rõ ràng toàn bộ thông tin của Cố Trạm, càng ngày càng hài lòng với vị "con rể" này, hoàn toàn không bận tâm đến ánh mắt oán niệm của phu quân nhà mình.
Cả 1 ngày trời, hai người họ đều vây quanh Cố Trạm hỏi han cặn kẽ, ngay cả Hướng Vãn cũng có chút không chịu nổi.
Nhưng Cố Trạm đối với chuyện này lại tỏ ra vô cùng kiên nhẫn, kể rõ ngọn ngành lai lịch của mình, không hề có vẻ cao ngạo như đối với người ngoài.
Tô mẫu đối với hắn càng ngày càng hài lòng, thậm chí còn bảo hắn cùng Hướng Vãn đi dạo lễ Cầu Phúc vào ngày mai.
Theo lời bà nói, có Cố Trạm ở đây, cho dù chỉ có một mình hắn cũng đủ để bảo vệ Vãn Vãn của bọn họ rồi.
Lời này nói ra khiến ngay cả Tô phụ vẫn luôn kéo dài khuôn mặt cũng không thể phản bác.
Thiên hạ rộng lớn, người có thể làm gì được đương gia chi chủ của Minh Nguyệt Các gần như không có, giao Hướng Vãn cho hắn nói không chừng đúng là một ý kiến hay.
Thế là sau khi được Tĩnh Từ Sư Thái cho phép, hai người quyết định ngày mai sẽ cùng nhau đi dạo lễ Cầu Phúc.
"Bọn họ rất vướng víu."
Cố Trạm sau khi Tô phụ Tô mẫu rời đi, liền thay đổi vẻ rụt rè trước đó, to gan nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại không xương của Hướng Vãn, suốt dọc đường đi không hề buông ra.
Thực ra Hướng Vãn cũng đã sớm chấp nhận người nam nhân luôn âm thầm bảo vệ nàng này. Hắn luôn ở bên cạnh nàng mọi lúc mọi nơi và mang đến cho nàng cảm giác an toàn tuyệt đối, giúp nàng có thêm một tia dũng khí và chỗ dựa trong thế giới này.
Nghe thấy lời này, khuôn mặt thanh tú của nàng ửng đỏ, khẽ nói: "Tại sao chứ?"
Cố Trạm vẫn luôn cho rằng tay hắn chỉ biết cầm linh kiếm, chỉ có linh kiếm mới có thể khiến trong lòng hắn an định.
Nhưng kể từ khi gặp được Hướng Vãn, hắn đã hoàn toàn lật đổ suy nghĩ trước đó. Giờ đây chỉ có nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé mềm mại ấm áp này mới có thể khiến hắn cảm nhận được sự vui vẻ và yên bình thực sự.
Còn thanh bội kiếm Thuần Quân của hắn đã sớm bị đày vào "lãnh cung", treo bên hông đã rất lâu không được lau chùi rồi.
"Có bọn họ ở đó, nàng sẽ không thể chỉ nhìn một mình ta được."
Cố Trạm xoay người, tay kia ôm lấy vòng eo thon thả của nàng, kéo chặt người vào lòng, thâm tình nhìn nàng đắm đuối.
Hướng Vãn không ngờ hắn lại thẳng thắn như vậy. Đôi khi cách hắn bày tỏ tình cảm thẳng thắn đến mức khiến nàng đỏ mặt, giống như bây giờ vậy.
Khuôn mặt nhỏ nhắn như mỡ dê ửng lên sắc đỏ của hoa hải đường, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt sáng ngời sâu thẳm của người kia, nàng khẽ cúi đầu, tựa nhẹ vào lồng ngực rắn chắc của hắn.
"Ta, ta sao lại không nhìn chàng chứ, ta còn có thể cứ nhìn chằm chằm chàng mãi sao..." Tiếng thì thầm nhỏ nhẹ mang theo một tia ngọt ngào.
"Ừm, ta muốn nàng cứ nhìn ta mãi, bởi vì ta cũng luôn chỉ nhìn một mình nàng." Cố Trạm lại tung ra một cú đánh thẳng.
Cảm nhận được hơi thở ngày càng nóng rực của ai đó phả bên tai, sắc mặt Hướng Vãn càng thêm hồng hào, thẹn thùng xoay người tránh xa sự nóng rực phía sau.
"Được, được rồi, ta không gọi bọn họ là được chứ gì. Ta, ta vào trong trước đây, chúc ngủ ngon!" Nàng chạy về phòng như nai con chạy loạn, lập tức đóng cửa lại.
Trong tiềm thức, nàng vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn đang tỏa nhiệt của mình. Nàng bị sao thế này, sao lại còn biết xấu hổ nữa chứ...
Vừa định đi ngủ thì nghe thấy giọng nói của nam nhân truyền qua cánh cửa: "Hẹn rồi nhé, ngày mai cũng được, sau này cũng được, đều chỉ ở bên cạnh ta thôi."
Giọng nói trầm thấp gợi cảm của nam nhân truyền đến từ vị trí cách một cánh cửa, Hướng Vãn chỉ cảm thấy ngứa ngáy bên tai, tâm trạng vừa mới bình tĩnh lại một lần nữa gợn sóng nhấp nhô.
Đợi đến khi nàng phản ứng lại mới phát hiện, nàng nói sau này cũng ở bên cạnh hắn khi nào chứ!
Tên này đánh tráo khái niệm, được đằng chân lân đằng đầu!
"Ta nói sau này cũng ở bên cạnh chàng khi nào!"
Mở cửa phòng ra định lý luận, liền phát hiện bóng dáng của ai đó đã rời đi, ngoài cửa phòng trống không...
—————————————————————Đường phân cách—————————————————
Sau khi đêm khuya thanh vắng, có lẽ là vì câu nói có vẻ như tỏ tình của ai đó, khiến Hướng Vãn mãi không thể chợp mắt.
Lại nghe thấy tiếng ve kêu râm ran ngoài cửa sổ, nàng định thần lại, thế là khoác thêm một chiếc áo ngoài định ra ngoài dạo một lát, nói không chừng sẽ có cảm giác buồn ngủ.
Dù sao trong chùa cũng cực kỳ an toàn. Thiếu Lâm có quy củ, tăng nhân bình thường sau giờ Hợi mỗi đêm không được phép tùy tiện ra ngoài đi lại, cho dù không đeo khăn che mặt cũng không sao.
Thiếu Lâm về đêm tự có một cảnh tượng khác. Không còn cảnh hương hỏa hưng thịnh như ban ngày, bớt đi chút mùi khói nhang, nhưng lại thêm một tia tĩnh lặng, khiến người ta cảm thấy trong lòng an định.
Khoác áo ngoài tản bộ ở hậu viện, những bông hoa được các tăng nhân chăm sóc tỉ mỉ tỏa ra một vẻ kiều diễm khác biệt trong đêm, dạo bước trong hoa viên khiến nàng cảm thấy sảng khoái tinh thần.
Trái tim vốn có chút xao động trước đó dần bình tĩnh lại, quả nhiên ở chốn Phật môn thanh tịnh có thể tĩnh tâm nhanh hơn.
Cho đến khi bước vào một tòa đình nghỉ mát, vốn định nghỉ ngơi ở đó một lát, lại phát hiện nơi đó dường như đã có người.
Một thân bạch y tựa như hoa súng, tắm mình dưới ánh trăng, cả người tỏa ra ánh sáng rực rỡ, hòa làm một với đất trời này, không hề cảm thấy chướng mắt chút nào.
Nước da của hắn cực kỳ trắng, càng làm tôn lên sắc môi hồng hào. Đôi mắt nhắm nghiền, giữa hai hàng lông mày có một nốt chu sa đỏ tươi, vẻ linh động như thể sinh ra đã không giống người phàm, dung mạo như trích tiên hạ phàm khiến người ta nhìn một cái đã tự thấy hổ thẹn.
Nhìn thấy người nọ mặc Phật y màu trắng ánh trăng, toàn thân toát lên vẻ cao quý đang ngồi đả tọa minh tưởng dưới ánh trăng, Hướng Vãn ý thức được sự xuất hiện của mình nhất định đã quấy rầy vị "cao tăng" này rồi, thế là lập tức xoay người quay lại đường cũ.
Lúc này nếu tiến lên cáo từ thì chưa biết chừng lại càng quấy rầy hơn.
Hướng Vãn xoay người rời đi mà không chú ý tới, không biết từ lúc nào vị "trích tiên" kia đã mở đôi mắt trong veo như nước, chăm chú nhìn theo bóng lưng đang dần khuất xa của nàng...
Có chuyện vừa rồi, Hướng Vãn cũng không dám đi dạo lung tung ở địa bàn của người ta nữa, ngoan ngoãn về phòng ngủ.
Không ngờ lại thực sự khiến nàng nhanh chóng tìm được cơn buồn ngủ, ngủ một giấc đến sáng. Sau khi tỉnh dậy chỉ cảm thấy toàn thân sảng khoái, xem ra đi dạo vẫn có tác dụng.
Nghĩ đến việc đi dạo, bất giác khiến nàng nhớ lại bóng dáng thần bí đêm qua, cũng không biết là vị cao tăng đắc đạo nào lại có khí độ như vậy.
Mặc dù tuổi tác của hắn không lớn, nhưng khí thế trên người nhìn qua là biết không phải tăng nhân bình thường, chỉ cần nhìn hắn thôi đã cảm thấy trong lòng an định.
Vừa nghĩ đến đây liền nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài: "Vãn Vãn, nàng dậy chưa?"
Thực ra Cố Trạm đã đến từ lâu, đợi bên ngoài một lúc lâu rồi, vừa nãy là nghe thấy động tĩnh trong phòng, lúc này mới tiến lên gõ cửa.
"Ừm, dậy rồi." Hướng Vãn không nghĩ nhiều, đứng dậy mở cửa.
Vừa mở cửa liền cảm thấy bừng sáng trước mắt. Kẻ nào đó vốn luôn mặc bạch y không mấy chú trọng ăn mặc, hôm nay không những thay một bộ trường bào thêu chỉ vàng, trên nền lụa thượng hạng là những đường vân hoa lệ tinh xảo cùng viền trắng như tuyết, lại phối thêm trang sức tóc bằng ngọc mỡ dê, hai thứ đan xen tỏa sáng, quả là một mỹ nam tử rực rỡ như sương mai!
Nam nhân vốn đã mặt như ngọc, khí chất phi phàm, nay lại khoác lên mình bộ cẩm bào hoa lệ, cả người giống như một đóa hoa trên núi cao khiến người ta nhìn không chớp mắt.
"Chàng, chàng đây là..." Hướng Vãn cảm thấy mình bị nhan sắc này tấn công rồi.
"Ta muốn nàng chỉ nhìn một mình ta là được."
Nhìn dáng vẻ khuôn mặt ửng hồng không dám nhìn thẳng vào mình của Hướng Vãn, Cố Trạm lúc này mới mỉm cười hài lòng.
Xem ra việc gọi Bàn Nhẫn bọn họ đến ngay trong đêm, may đo riêng cho hắn một bộ hoa phục vẫn có tác dụng.
Lần trước tên Hoàn Nhan Thác kia ăn mặc hoa hòe hoa sói muốn quyến rũ Vãn Vãn, hắn đã sớm ghi hận trong lòng, luận về nhan sắc hắn cũng sẽ không thua kém hắn ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
