"Lão súc sinh, lão cầm thú, lão biếи ŧɦái......"
Đường Cửu vừa cắn răng nghiến lợi rủa xả vừa lấy từ trong ba lô ra một cái nệm êm lót xuống ghế ngồi. Bạn học bên cạnh ném sang ánh mắt kinh dị: "Lục Ngôn, mùa thu chưa tới mà cậu đã chê ghế lạnh rồi à?"
Đường Cửu ngậm ngùi chua xót mà không dám nói ra nên đành phải cười trừ với đối phương, trong lòng lại thầm mắng lão nam nhân nào đó một trăm lần.
Tiết học buổi sáng kết thúc, Đường Cửu vừa thu dọn sách giáo khoa đi xuống lầu thì bị Phó Viễn Hàng chặn lại: "Tiểu Ngôn, anh có chuyện muốn nói với em."
"Cha anh bị người ta lừa." Phó Viễn Hàng nghiến chặt răng, "Bọn người kia rủ ông ấy đi đánh bạc rồi hè nhau lừa tiền ông ấy, khi mẹ con anh biết thì đã muộn. Ông ấy bòn rút hết tiền công ty, thậm chí còn nợ hơn năm triệu tiền thua bạc... Mẹ anh khóc ngất phải nhập viện, hai ngày nay anh chạy vạy khắp nơi vay tiền nhưng họ hàng anh vừa nghe đến số tiền đã thoái thác ngay, anh thật sự không còn cách nào nữa......"
"Tiểu Ngôn, anh biết em hận anh căm ghét anh nhưng giờ chỉ có em mới giúp được anh thôi." Phó Viễn Hàng nài nỉ, "Năm triệu đối với em chẳng là gì nhưng có thể cứu mạng anh đấy! Hôm qua đám người đòi nợ thuê mò tới nhà anh náo loạn cả buổi, bọn chúng còn dọa nếu không trả nợ thì...... sẽ chặt đứt một ngón tay của anh!"
Nhớ đến tình cảnh đáng sợ kia, trong mắt Phó Viễn Hàng lộ vẻ hoảng loạn, níu chặt cánh tay Đường Cửu như bấu víu cọng rơm cứu mạng: "Tiểu Ngôn, xin em giúp anh thêm lần nữa đi! Chờ xong chuyện này anh hứa sẽ đối tốt với em cả đời, anh hứa ——"
"Không giúp."
"...... Gì cơ?"
"Tôi nói," Đường Cửu lặp lại lần nữa, "Không giúp."
Nước lạnh dội xuống đầu chẳng chút lưu tình dập tắt hy vọng duy nhất và lớn nhất, Phó Viễn Hàng chợt thấy trước mắt tối sầm, trong lúc tuyệt vọng và tức giận tột độ hắn gào toáng lên: "Lục Ngôn, sao em có thể tuyệt tình đến vậy chứ!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

