"Kỳ ca, có người tìm kìa!"
Đường Cửu ngáp một cái rồi ngẩng đầu lên nhìn ra cửa lớp.
Lý Ngạn Thành.
Hắn liếc mắt vờ như không thấy rồi lại nằm xuống.
Sau đó cánh tay hắn bị đẩy nhẹ, Đường Cửu tức khí ngẩng phắt lên, nhích tay ra xa: "Làm gì?"
"Không làm mất nhiều thời gian của cậu đâu," Lý Ngạn Thành thấp giọng nói, thanh âm xưa nay luôn lãnh đạm lại mơ hồ lộ ra vẻ cầu khẩn, "Ra một lát thôi được không?"
Thấy ánh mắt đám bạn học đều đổ dồn về phía này, Đường Cửu tặc lưỡi kéo ghế đứng dậy đi ra ngoài. Lý Ngạn Thành theo sát phía sau, bóng dáng hai người nhanh chóng biến mất sau cửa phòng học.
Bạn học cùng lớp như ong vỡ tổ.
"Thế này là sao? Kỳ ca và học thần nối lại tình xưa rồi à? Vậy Thẩm Dịch tính sao đây!?"
"Đừng nói bậy. Không thấy Kỳ ca hờ hững lạnh lùng với Lý Ngạn Thành à? Hừ, có mấy người đúng là đê tiện, lúc trước Kỳ ca nghiêm túc theo đuổi thì cậu ta chẳng thèm ngó ngàng, giờ lại vác mặt tới níu kéo, trù cho cậu ta có đuổi tới lò thiêu cũng không kịp!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

