"Cậu ta...... Cậu......" Đường Cửu nhìn Thẩm Dịch ôm mình không buông tay rồi lại nhìn Lý Ngạn Thành, chưa kịp nắm bắt tình hình thì Thẩm Dịch đã nói nhanh: "Em nghe nói tối nay anh tập nhảy ở đây nên tò mò chạy tới xem, kết quả đụng phải người kia, tự dưng anh ta lôi em ra một góc rồi nói toàn mấy câu kỳ quái với em!"
Y lau nước mắt trừng Lý Ngạn Thành một cái, bộ dạng như vừa tức vừa sợ.
Lý Ngạn Thành vẫn im lặng đứng đó không phản bác.
Trong lòng Đường Cửu kinh hãi, cuối cùng đã hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện.
Nói vậy...... Thẩm Kỳ Phong và hắn đều hiểu lầm Thẩm Dịch sao?
Có lẽ Lý Ngạn Thành chỉ yêu đơn phương Thẩm Dịch mà thôi, lần đó tình cờ gặp Thẩm Dịch ở công viên chẳng hiểu sao lại đột ngột tỏ tình với đối phương, trong cơn phẫn nộ Thẩm Kỳ Phong tưởng bạn trai và em trai thông đồng với nhau phản bội mình, nhưng thật ra Thẩm Dịch hoàn toàn không biết gì về chuyện này cả.
Đường Cửu phát hiện trong thân thể truyền đến một cảm xúc mãnh liệt, có kinh ngạc, còn có hối hận và tự trách, chắc hẳn đây là cảm xúc từ sâu trong linh hồn Thẩm Kỳ Phong khi nghe được chân tướng.
Đường Cửu nhớ lại lúc ấy Thẩm Kỳ Phong đổ kem ly lên người Thẩm Dịch, còn đẩy mạnh y hai lần, thế là nói thầm trong lòng: "Đừng dằn vặt nữa, thời gian này tôi sẽ giúp cậu chăm sóc em trai cậu, yên tâm đi."
Đường Cửu cười khẩy như vừa nghe thấy điều gì nực cười lắm: "Sống đến giờ điều ngu xuẩn nhất tôi từng làm chính là thích cậu đấy."
Dường như câu này mang đến lực sát thương rất lớn cho Lý Ngạn Thành nên y siết chặt khớp tay, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

