"Kẻ mà các ngươi gặp là Ma Quân Thương Bắc đang nắm giữ thế lực hùng mạnh trong Ma tộc mấy năm gần đây, Đông Phương Đông." Trong mắt chưởng môn phái Vô Trần hiện lên một tia may mắn, ngữ khí nặng nề nói, "Ma Quân này đã đạt cảnh Luyện Hư, ngay cả ta cũng không phải đối thủ, các ngươi có thể nhặt về một cái mạng đúng là gặp may."
Đêm qua đệ tử phái Vô Trần chiến đấu với đám sương đen ở trấn Cam Tuyền ít nhiều gì cũng bị thương nhẹ, đám sương đen kia quả thực quỷ dị, làm thế nào cũng diệt không hết, khi bọn hắn đinh ninh sắp bỏ mạng ở đó thì những đám sương đen giống như nhận được lệnh nên đồng loạt lui bước, nhờ vậy bọn hắn mới giữ được mạng đi suốt đêm về môn phái.
Các đệ tử nhìn nhau, không ngờ mình gặp phải đại ma đầu nên ai nấy đều tỏ vẻ hú vía.
"Lần này may mắn sống sót nhưng lần sau thì chưa chắc đâu! Các ngươi nhất thời ham vui tự ý ở lại trong thành trái với quy củ, cả gan làm loạn còn ra thể thống gì nữa!" Chưởng môn tức giận nói, "Phạt tất cả các ngươi đến Tư Quá Nhai diện bích một tháng để ăn năn hối lỗi!"
Lời vừa nói ra thì mặt mũi ai nấy đều nhăn như mướp đắng, Tư Quá Nhai là nơi khắc nghiệt đến nỗi chim không thèm ị, ở đó một tháng khác nào bức người ta phát điên chứ?
Thanh Khanh nghe xong lập tức bất mãn, ngẩng đầu muốn cãi nhưng bắt gặp ánh mắt nghiêm khắc của cha mình cũng hơi sợ, tức giận mà không dám hó hé gì.
"Sư phụ, đệ tử nghĩ phạt như vậy quá nặng rồi."
Nghe có người dám mạnh miệng với chưởng môn, các đệ tử kinh ngạc nhìn lại thì thấy người vừa lên tiếng chính là Nguyễn Lan xưa nay luôn ẩn mình trong đám đông.
Không phải Đường Cửu muốn nói đỡ cho người khác mà chỉ đơn giản là hắn không muốn đến Tư Quá Nhai khỉ gió nào đó chịu khổ, vì vậy ngẩng đầu nhìn thẳng vào chưởng môn nói tiếp: "Tuy các đệ tử tự ý ở lại là sai nhưng chính nhờ thế mới bảo vệ được tính mạng hàng trăm hàng ngàn dân chúng dưới tay ma tu, sư môn luôn dạy chúng ta trừ kẻ ác giúp kẻ yếu, một lòng hướng đến chính nghĩa, chẳng lẽ hành động lần này của các đệ tử không phải công đức hay sao? Lấy công chuộc tội, đâu cần phạt nặng như thế đúng không?"
Chưởng môn nhìn đệ tử mình từng ưu ái này với vẻ mặt hết sức phức tạp. Trước kia hắn thật sự xem Nguyễn Lan như con ruột để nuôi dưỡng dạy bảo, cũng đánh giá cao sự thông minh hiếu học của Nguyễn Lan, nhưng sau khi Thanh Khanh trở về thì trong lòng hắn hổ thẹn, càng sợ con ruột mình đau lòng nên cố tình xa lánh Nguyễn Lan, thậm chí thấy Thanh Khanh nhiều lần dẫn các sư huynh đến ức hiếp sỉ nhục Nguyễn Lan cũng mắt nhắm mắt mở làm ngơ.
Trong lòng hắn cảm thấy Nguyễn Lan mắc nợ Thanh Khanh, mặc dù biết rõ Nguyễn Lan chưa bao giờ làm sai chuyện gì.
Chưởng môn dời mắt đi để khỏi đối diện với ánh mắt Đường Cửu nhìn thẳng vào mình, im lặng một lát mới nhượng bộ: "Ngươi nói có lý. Vậy thì đổi thành hối lỗi ngay trong phòng mình, không có tình huống đặc biệt thì không được tự ý ra ngoài."
Các đệ tử reo hò trong âm thầm rồi lặng lẽ liếc nhìn Đường Cửu. Bọn hắn vốn cảm thấy dạo này Nguyễn Lan sư đệ ngày càng đẹp, luôn luôn thu hút ánh mắt bọn hắn, giờ Nguyễn Lan còn nói giúp bọn hắn nên trong lòng lập tức nảy sinh thiện cảm, đang nghĩ xem có nên lén Thanh Khanh sư đệ đi nói mấy câu với Nguyễn Lan hay không thì đã thấy Nguyễn Lan quay người bỏ đi chẳng thèm nhìn bọn hắn dù chỉ một cái.
Hôm nay thiền xong hắn mở cửa ra sân, vừa chơi đùa với con thỏ Cửu Uyên tặng vừa nhìn vật nhớ người.
Đã hơn mười ngày rồi, chẳng biết người kia đã độ kiếp xong chưa, bao lâu nữa mới về.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

