Dưới người thô ráp còn hơi ẩm ướt, Đường Cửu mở mắt ra mới phát hiện mình nằm trong một rừng cây âm u, trước mắt là cổ thụ che trời, dây leo chằng chịt quấn quanh thân cây, vừa lạnh lẽo vừa hoang vu. Hắn thử ngồi dậy, vừa cử động thì cảm thấy toàn thân tê dại đau nhức, xương cốt như bị dập nát, quần áo trên người cũng rách bươm, chỉ có tay phải nắm chặt một loại quả màu đỏ sáng lấp lánh.
Hắn tiếp thu thông tin về thế giới do 233 gửi đến.
Đây là thế giới tu chân, nguyên chủ tên Nguyễn Lan, là một đệ tử dưới trướng chưởng môn phái Vô Trần. Nguyễn Lan không rõ lai lịch, không nhớ cha mẹ là ai, trên người chỉ có một miếng ngọc bài khắc tên y. Từ khi có ký ức đến nay, Nguyễn Lan sống lang thang ở một trấn nhỏ bình dị, lúc nhỏ bị kẻ xấu lừa bán nhiều lần nhưng lần nào cũng may mắn trốn thoát. Y chẳng còn dám tin ai, bắt đầu tự mình hái quả đánh cá nuôi sống bản thân, sau đó dần phát hiện mình mạnh hơn người thường, thân thể cũng nhẹ nhàng hơn, làm việc nặng chẳng tốn sức chút nào, cứ thế sống từ ngày này qua ngày khác.
Được cả môn phái xem như báu vật che chở nâng niu, nếu người khác nhận được vinh hạnh đặc biệt này thì e là đã sớm hư hỏng.
Nhưng Nguyễn Lan thì không.
Y luôn nhớ rõ thân phận của mình, chưa bao giờ dám ỷ sủng mà kiêu. Trong thâm tâm y rất cảm kích sư phụ và sư huynh cho mình một chỗ trú thân, cho mình sự ấm áp của người nhà, lòng tốt của mọi người y đều khắc ghi trong lòng, nếu có cơ hội sẽ dốc hết sức lực báo đáp họ.
Mặc dù phái Vô Trần không phải là môn phái tu chân nổi danh lắm nhưng trong lòng Nguyễn Lan sư phụ là mạnh nhất, các sư huynh cũng ưu tú nhất. Đặc biệt là đại sư huynh Hà Thiên Duệ có tu vi cao, kiếm pháp tinh diệu, đối xử với mọi người khiêm tốn hữu lễ, luôn mang đến cảm giác an toàn là người Nguyễn Lan ngưỡng mộ nhất. Dường như vận mệnh còn ngại đối với y chưa đủ tốt nên một ngày nọ, đại sư huynh mà Nguyễn Lan kính nể nhất tỏ tình với y.
Môn phái không cho phép các đệ tử nảy sinh tình cảm với nhau nên họ đành hẹn hò lén lút. Nguyễn Lan khéo léo trả lại kỳ trân dị bảo mà các sư huynh khác tặng rồi cẩn thận cất giữ những vật Hà Thiên Duệ tặng mình. Họ thường cùng nhau luyện kiếm, lúc rảnh rỗi lại ngự kiếm đến Thúy Vân Phong ngắm mặt trời mọc, thỉnh thoảng thừa dịp trời tối còn lén chạy xuống trấn nhỏ dưới núi đi dạo hội chùa...... Hiện thực quá đẹp nên đôi khi Nguyễn Lan lại thấp thỏm lo âu, thậm chí nửa đêm còn gặp ác mộng, mơ thấy mọi thứ mình có chỉ là hoa trong gương trăng trong nước.
Cho đến ngày nọ, một thiếu niên xuất hiện trong môn phái, khuôn mặt giống y đến bảy phần, sư phụ rơi lệ ôm chầm thiếu niên, các sư huynh cũng thi nhau xúm quanh thiếu niên kia, ai nấy mừng rỡ như điên, từ đầu đến cuối không thèm nhìn y lấy một cái, Nguyễn Lan chợt nhận ra linh cảm của mình rốt cuộc đã thành sự thật.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

