Trong tình huống này sao có thể nói "không cần" chứ!?
Say rượu táo bạo hẳn lên, Đường Cửu vứt bỏ sĩ diện nói thẳng một chữ "muốn". Hắn bị Bùi Hàn ôm vào phòng ngủ nhẹ nhàng đặt xuống giường lớn. Trên đỉnh đầu là ánh đèn vàng ấm cúng, vầng sáng lan tỏa từng vòng như sóng nước chậm rãi loang ra, Đường Cửu chỉ thấy đầu váng mắt hoa như đang trôi nổi giữa biển mây, trong mắt dần hiện ra ánh nước long lanh, cuối cùng nắm chặt ga giường rên khẽ một tiếng rồi cuộn mình lại.
Bùi Hàn ôm hắn vào phòng tắm lau rửa sơ qua rồi đặt lại xuống giường, dịu dàng hôn một cái lên mắt hắn: "Ngủ đi."
Toàn thân Đường Cửu mềm nhũn, rất muốn ngủ ngay nhưng vẫn quan tâm đến đối phương: "Anh không khó chịu à?"
"Đợi lát nữa sẽ hết ngay thôi." Bùi Hàn hôn lên má hắn, thấp giọng nói, "Nếu đêm nay giày vò em thì em cũng đừng mong ngủ."
Đôi mắt ướt sũng của Đường Cửu nhìn y một hồi, đột nhiên nhổm dậy xoay người ngồi lên chân Bùi Hàn. Bùi Hàn còn tưởng hắn uống say làm loạn nên buồn cười hỏi hắn: "Sao vậy?"
"Em cũng muốn làm anh dễ chịu."
"Ầm" một tiếng, tất cả lý trí đều hóa thành hư vô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

