Thôi Tử Minh ngờ vực nhìn nam nhân đột ngột xuất hiện: "Anh là......?"
Nam nhân không thèm để ý hắn, ngược lại ánh mắt Đường Cửu sáng rực, đang nằm uể oải lập tức đứng phắt dậy: "Bùi Hàn, anh tới rồi!"
Lúc này Bùi Hàn mới hơi thu lại vẻ lạnh lùng xa cách trên người, nhếch môi cười với Đường Cửu rồi khẽ ừ một tiếng.
"Anh chính là Bùi Hàn?" Thôi Tử Minh giật mình, còn lờ mờ nhận ra quan hệ giữa hai người này không bình thường, trong lòng mơ hồ dâng lên dự cảm xấu, hắn cố buộc mình tỉnh táo rồi quay sang hỏi Đường Cửu, "Tiểu Doanh, rốt cuộc chuyện này là sao?"
Thôi Tử Minh đứng như trời trồng, còn Đường Cửu cũng ngây người.
Hắn vốn đang khoanh tay cười lạnh nghe Thôi Tử Minh lảm nhảm mấy lời tự luyến buồn cười, định chờ hắn nói xong sẽ giễu cợt làm hắn im mồm, nào ngờ một bàn tay đột nhiên đưa tới nâng mặt hắn kéo qua, sau đó một đôi môi cực nóng áp lên môi hắn.
Bùi Hàn cứ thế giữ gáy Đường Cửu hôn thật lâu ngay trước mặt Thôi Tử Minh, cuối cùng còn thị uy mút mạnh môi hắn một cái rồi kéo người đang ngơ ngác kia vào ngực mình, ngẩng đầu cười lạnh với Thôi Tử Minh: "Giờ Thôi tiên sinh đã tin vào quan hệ của chúng tôi chưa?"
Mặt Thôi Tử Minh tím như gan heo, cơn giận trong ngực phun ra không được nuốt xuống không xong, đầu óc cũng mụ mẫm đi: "Anh——"
"Tôi không quan tâm trước kia anh và Diệp Doanh có quan hệ gì, nhưng bây giờ cậu ấy là của tôi." Bùi Hàn lời ít ý nhiều, "Chúng tôi còn có việc phải làm, mời ra ngoài cho."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

