Trang Hoàn tỉnh lại sau giấc ngủ chỉ thấy đầu óc trống rỗng, đầu đau như sắp nứt, y nhíu mày giơ tay lên xoa mũi, nhớ lại đêm qua liên hoan uống quá nhiều rượu.
Khoan đã, đêm qua......
Mấy hình ảnh khác lần lượt tràn vào đầu, sắc mặt Trang Hoàn ngưng trọng, một giây sau ngồi bật dậy.
Y nhớ đêm qua mình phát điên ở phòng khách, bây giờ lại ngủ trong phòng, vậy...... ai đã đưa y vào?
Y lập tức xoay người xuống giường định ra ngoài, nhưng khi ngón tay chạm vào chốt cửa thì lại chần chừ, giống như đột nhiên sinh ra một cảm giác sợ hãi nào đó, chậm chạp rút tay về. Đứng ngẩn một lát, Trang Hoàn đi vào toilet trong phòng ngủ, vừa tắm vừa tỉnh táo suy nghĩ xem lát nữa phải cứu vãn hành vi đêm qua thế nào.
Tắm xong y lại vốc nước lạnh rửa mặt. Trong gương phản chiếu khuôn mặt tuấn tú chững chạc nhưng thần sắc lại hơi kém, còn lộ rõ vẻ hối hận hiếm thấy. Y hít sâu một hơi, xoa xoa mặt rồi đẩy cửa ra ngoài.
Đồng hồ trong phòng khách chỉ sáu giờ rưỡi, Trang Hoàn thấy Đường Cửu đang nằm co ro trên ghế salon, trong ngực ôm gối chẳng biết đang nghĩ gì.
Điệu bộ này...... chắc không phải là tức giận cả đêm không ngủ chứ?
"Anh có thể hôn lại tôi được không?"
Hai người mở miệng cùng lúc, Trang Hoàn nghẹn họng, nhất thời mờ mịt: "...... Sao cơ?"
Hôm qua Đường Cửu kích động cả đêm ngủ không ngon, mới sáng sớm đã tỉnh, còn hoài nghi chuyện xảy ra đêm qua là do mình nằm mơ, chờ mãi mới thấy Trang Hoàn dậy, lập tức nóng lòng muốn xác nhận lại.
Ánh mắt sáng long lanh của hắn nhìn chằm chằm Trang Hoàn, trên mặt tràn đầy háo hức: "Có thể hôn lại tôi một lần được không?"
Hai mươi phút sau khi rời giường, Trang Hoàn đã phỏng đoán vô số kiểu phản ứng của Đường Cửu, chỉ là không ngờ sẽ xuất hiện tình huống này, nam nhân xưa nay luôn bình tĩnh nhất thời lại luống cuống tay chân, đầu óc đột ngột trống rỗng, thậm chí còn nghi ngờ mình chưa tỉnh ngủ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

