Lại gần rồi mới phát hiện, đứa nhỏ này đã cao hơn nàng rất nhiều.
Đứa nhỏ này lúc còn nhỏ thích ôm chân nàng, lớn lên rồi lại ôm eo nàng, thật đúng là……
Ấn tượng của Khanh Hòa về hắn vẫn còn dừng lại ở hình tượng "một đứa nhóc mít ướt thích khóc", vậy mà chớp mắt một cái, hắn đã trưởng thành đến mức này rồi.
[ Ký chủ chú ý thiết lập nhân vật, ngươi chính là sư tôn lạnh lùng vô tình! Huống chi nam nữ có khác, ôm nhau như vậy còn ra thể thống gì nữa? ]
Lời của hệ thống quả thật đã khiến Khanh Hòa tỉnh táo lại.
Nàng đẩy đồ đệ nhiệt tình kia ra, thản nhiên nói: "Tuổi tác đã lớn như vậy rồi, sao vẫn không thấy ổn trọng hơn?"
Trong giọng điệu cũng không có bao nhiêu ý trách cứ.
Nhưng Lạc Minh Qua lại đỏ hoe mắt, nhìn sư tôn đẩy mình ra, trong lòng hắn có một nỗi tủi thân không nói thành lời.
"Sư tôn......"
Khanh Hòa vừa thấy hắn sắp khóc, lập tức cảm thấy không ổn. Bao nhiêu tuổi rồi mà còn thích khóc nhè, haizzz......
"Ngươi làm sao biết hôm nay vi sư xuất quan?"
Lạc Minh Qua nhìn nàng, đôi mắt sáng lấp lánh.
"Là Lục trưởng lão tính ra. Ngài ấy bói một quẻ, nói rằng khoảng thời gian này sư tôn sẽ xuất quan, nên đồ nhi đã đến đây chờ trước mấy ngày."
Khanh Hòa ngẩng mắt lên, vừa hay đối diện với ánh mắt hắn.
Nam tử trước mắt có đôi mắt hạnh chân thành, ánh mắt sáng ngời lại mang theo muôn vàn tình ý, đôi môi mỏng hơi đỏ, mái tóc đen như thác nước buông xuống, tùy ý xõa ra không có quá nhiều trang sức, càng làm nổi bật khuôn mặt chân thật kia.
Ngay khoảnh khắc ấy, dung mạo của hắn trùng khớp với vị sư huynh trong ký ức của nguyên chủ. Bọn họ...... thật sự giống nhau đến kinh người.
Khanh Hòa tuy biết Lạc Minh Qua và Thương Di Lạc là hai người khác nhau, nhưng ký ức của nguyên chủ quá hỗn loạn, nhất thời nàng cũng ngẩn người.
Lạc Minh Qua thấy sư tôn cứ nhìn chằm chằm mình, cả người lập tức cứng đờ. Hắn có chút ngượng ngùng, ánh mắt dao động, dáng vẻ vừa xấu hổ vừa luống cuống.
Đợi đến khi Khanh Hòa hoàn hồn, lại nhìn thấy Lạc Minh Qua đang mang dáng vẻ e thẹn làm bộ.
Trong lòng lập tức cảm thấy không ổn, nàng vội vàng dời ánh mắt đi.
Chắc chắn lại là tâm ma đang quấy phá.
Nàng nhanh chóng đổi chủ đề.
"Trong những năm vi sư bế quan, ngươi có cùng chưởng môn học tập thuật pháp đàng hoàng không?"
Lạc Minh Qua gật đầu, lại len lén liếc nàng một cái, giọng nói mềm mại đáp: "Bẩm sư tôn, đồ nhi đã học được rất nhiều từ chưởng môn, vẫn luôn ngoan ngoãn nghe lời."
Khanh Hòa hài lòng gật đầu.
"Vậy thì tốt. Nếu việc học của ngươi đã có thành quả, qua một thời gian nữa xin phép chưởng môn, có thể xuống núi rèn luyện một phen."
Nghe vậy, nụ cười trên mặt Lạc Minh Qua lập tức cứng lại. Hắn tủi thân lên án:
"Sư tôn vừa mới xuất quan không lâu, đồ nhi còn muốn ở bên cạnh ngài thêm một thời gian...... Xuống núi rèn luyện cũng không cần gấp nhất thời mà......"
Khanh Hòa nghe vậy, cũng cảm thấy hắn nói có lý, liền gật đầu tán thành.
"Việc rèn luyện, ngươi tự quyết định là được."
Lạc Minh Qua nghe thấy không cần xuống núi, lập tức vui vẻ trở lại. Hắn trực tiếp nắm lấy tay Khanh Hòa, kéo nàng chạy về phía thiên điện mình ở.
"Sư tôn, đồ nhi muốn cho ngài xem một thứ......"
Khanh Hòa nhất thời không để ý, cứ thế bị hắn nắm tay kéo đi.
Bề ngoài Lạc Minh Qua vẫn bình tĩnh, nhưng thật ra trong lòng đang loạn cào cào, ngay cả tiếng tim đập cũng như có thể nghe thấy.
Đến trước cửa thiên điện, lúc này Khanh Hòa mới hậu tri hậu giác nhận ra, lập tức rút tay lại.
"Ngươi muốn cho vi sư xem thứ gì?"
Lạc Minh Qua mở cửa phòng, mời nàng vào xem.
Khanh Hòa vừa định bước vào, hệ thống lại online.
[ Ký chủ, ngươi và nam chủ nam nữ khác biệt, thân là sư tôn của hắn mà tiến vào phòng ngủ của hắn là không thích hợp. Điều này không phù hợp với thiết lập tự giữ nghiêm cẩn của ngươi. ]
Khanh Hòa: "......"
Thiết lập! Thiết lập! Ngày nào cũng thiết lập!
Lần sau nàng tuyệt đối sẽ không chọn hình thức kịch bản nữa.
Lạc Minh Qua thấy sư tôn đứng im không nhúc nhích, không hiểu nguyên do nhìn nàng.
"Sư tôn?"
Khanh Hòa nhìn hắn, giải thích: "Nam nữ có khác. Hiện giờ ngươi đã trưởng thành, vi sư không tiện vào phòng ngủ của ngươi. Có thứ gì thì trực tiếp mang ra đây đi."
Lạc Minh Qua hơi mất mát cúi mắt xuống, môi khẽ động: "Sư tôn...... Có phải ngài không thích đồ nhi không? Cho nên mới hết lần này đến lần khác từ chối tâm ý của đồ nhi......"
Lần này khiến Khanh Hòa hoàn toàn không biết phải nói gì.
"Đừng suy nghĩ lung tung, vi sư không có ý đó."
Khuôn mặt nghiêm túc.
Lạc Minh Qua nửa tin nửa ngờ, nhưng cũng không nói thêm gì nữa. Hắn đi vào phòng, sau đó ôm một cây đàn cổ ra ngoài.
"Đồ nhi nghe nói sư tôn thích Tiêu Vĩ Cầm của Tứ trưởng lão. Hiện giờ Tứ trưởng lão đã tặng nó cho đồ nhi, đồ nhi muốn mượn hoa dâng Phật, đem tặng lại cho sư tôn."
Vừa nhìn thấy cây đàn kia, tâm thần Khanh Hòa lại một lần nữa dao động.
Nàng vội vàng dời mắt đi.
"Nếu Tứ trưởng lão đã đưa nó cho ngươi, vậy chứng minh ngươi và cây đàn này có duyên. Hãy giữ gìn cho tốt."
Nàng khẽ vuốt dây đàn, thấp giọng lẩm bẩm: "A Lạc......"
Ngay sau đó như nhớ ra điều gì, nàng đột nhiên hoàn hồn, vỗ nhẹ lên vai tiểu đồ đệ.
"Ngươi có lòng. Vi sư vừa mới xuất quan, vẫn cần điều dưỡng một phen......"
Lạc Minh Qua nhìn bả vai mình. Vừa rồi...... sư tôn chủ động thân cận hắn sao?
Vừa trở về tẩm điện của mình, Khanh Hòa lập tức không khống chế được, phun ra một ngụm máu tươi.
[ Ký chủ...... Ngươi không sao chứ? ]
Nàng không quá để tâm lau máu bên khóe môi, bất đắc dĩ đến cực điểm.
"Ta không sao."
Thật ra cây Tiêu Vĩ Cầm kia không phải thứ nguyên chủ yêu thích, mà là Thương Di Lạc thích đánh đàn.
Trong ký ức của nguyên chủ, vị huynh trưởng dịu dàng gảy đàn kia đã sớm rơi vào Ma Uyên, sống chết không rõ.
Hệ thống tiện hề hề nói:
[ Nếu ngươi không sao, vậy bổn hệ thống phát cốt truyện mới đây...... ]
Khanh Hòa: "......"
Cốt truyện:
[ Bởi vì ngươi quá nhớ nhung bạch nguyệt quang sư huynh, tâm ma dần sinh, hết lần này đến lần khác gặm nhấm nội tâm ngươi. ]
[ Bất đắc dĩ, ngươi đành phải cầm bút vẽ tranh, vẽ một bức họa của sư huynh để nhìn vật nhớ người, giải tỏa nỗi tương tư. ]
Khanh Hòa tuyệt vọng cầm bút vẽ.
Nàng có một dự cảm chẳng lành. Tên hệ thống chết tiệt này chắc chắn lại muốn gây chuyện. Bức tranh này nhất định có vấn đề!
Nàng vốn không biết vẽ tranh, nhưng may mà nguyên chủ lại rất giỏi cầm kỳ thi họa.
Kế thừa thân thể này, đương nhiên nàng cũng kế thừa tu vi và kỹ năng của nguyên chủ.
Sau khi vẽ xong, nàng còn cẩn thận quan sát một hồi.
Dù biết người trong tranh là Thương Di Lạc, nhưng không thể không thừa nhận, người trong tranh lại có tám phần giống tiểu đồ đệ của nàng. Đặc biệt là góc nghiêng khuôn mặt, quả thực giống nhau như đúc.
"Sư tôn!" Là tiếng tiểu đồ đệ gọi nàng.
Khanh Hòa lập tức hoảng loạn.
Nàng nhanh chóng cất bức tranh của sư huynh đi.
Bình tĩnh bước ra khỏi tẩm điện, hỏi: "Có chuyện gì?"
Lạc Minh Qua cung kính trả lời: "Sư tôn, chưởng môn cho mời."
Khanh Hòa gật đầu: "Vi sư biết rồi."
Chắc là chưởng môn sư huynh biết nàng xuất quan nên muốn cùng nàng trò chuyện.
Nàng tiện tay ném cho Lạc Minh Qua hai quyển bí tịch.
"Vi sư đến chỗ chưởng môn một chuyến, ngươi hãy chăm chỉ lĩnh ngộ."
Lạc Minh Qua nhìn bóng lưng Khanh Hòa rời đi, ôm hai quyển bí tịch trong tay, trong lòng rung động vô cùng.
Sư tôn đối với hắn chưa từng keo kiệt. Những bí tịch quý giá như vậy, nàng nói cho là cho.
Sư tôn đối xử với hắn tốt như vậy...... Hắn sao có thể khiến sư tôn thất vọng?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


