Khanh Hòa vỗ vỗ bả vai hắn, bình tĩnh nói: “Tòa thành này từ khoảnh khắc tiến vào, cửa thành đã hoàn toàn đóng lại rồi. Nếu chúng ta muốn ra ngoài, chỉ có thể tiến vào Lỗ Vương phủ.”
“Chúng ta đều là người sống, muốn vào Lỗ Vương phủ còn phải tốn chút công sức, vậy chi bằng cứ gả vào đó.”
Lạc Minh Qua không thể tin nổi mà trợn to mắt.
“Gả vào đó? Không được! Sư tôn, người không thể……”
Gả cho hắn……
Đợi đến khi Lạc Minh Qua hoàn hồn, hắn đã bị Khanh Hòa kéo vào kiệu hoa.
“!!”
Vậy mà cũng được sao?
“Sư, sư tôn…… Sao người lại kéo ta vào đây?”
Không gian trong kiệu hoa vô cùng chật hẹp, hai người dựa sát nhau đến mức gần như không có khoảng cách.
Lạc Minh Qua cứng đờ người, trên mặt đỏ ửng lan dần xuống cổ, cả người giống như con tôm bị luộc chín.
Khanh Hòa nghiêm túc hỏi ngược lại: “Ta không kéo ngươi vào, vậy ngươi định làm thế nào để tiến vào Lỗ Vương phủ?”
Lạc Minh Qua: “……”
Thế mà lại không thể phản bác.
Khanh Hòa bình thản ung dung, hoàn toàn không hề hoảng loạn.
Lạc Minh Qua xấu hổ vén rèm kiệu nhìn ra bên ngoài, hắn thậm chí còn có thể cảm nhận được mùi hương thanh nhã như có như không trên người sư tôn.
Đôi tai trắng nõn tinh tế của thiếu niên đã hơi ửng đỏ.
“Sư tôn, người dường như rất hiểu rõ nơi này?”
Khanh Hòa quay đầu lại, nghiêm túc nhìn hắn.
“Ngươi muốn nói gì?”
Lạc Minh Qua lập tức hoảng loạn giải thích: “Đồ nhi biết sai, sư tôn, đồ nhi chỉ là cảm thấy người dường như rất hiểu rõ nơi này.”
“Ừ.”
Khanh Hòa đâu chỉ hiểu rõ nơi này?
Nàng thậm chí còn biết vì sao Lỗ Vương lại cưới những nữ tử này.
Xét theo việc Lỗ Vương cướp những cô gái còn trinh, chỉ sợ hắn muốn lấy nguyên âm của nữ tử.
Chỉ có tà đạo quỷ tu mới có thể dùng phương thức này để tu luyện.
Khanh Hòa đột nhiên rùng mình.
“Tới rồi.”
Nàng bình tĩnh đứng dậy xuống kiệu.
Lạc Minh Qua ngơ ngác nhìn sư tôn.
Tên nam tử áo đỏ với nụ cười quỷ dị kia nhìn thấy Khanh Hòa mặc bạch y thì nhíu mày.
“Mang tân nương tử đi thay y phục, đồ trắng không may mắn.”
Khanh Hòa dùng bí thuật truyền âm cho hắn: “Tạm thời đừng nóng vội, vi sư có cách khắc chế Lỗ Vương. Ngươi tự bảo vệ tốt bản thân.”
Lạc Minh Qua lúc này mới không cam lòng mà buông tay.
Môi hắn khẽ động, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Khanh Hòa bị một đám người hầu giống như con rối vây quanh.
“Các ngươi ra ngoài đi, ta tự thay.”
Những con rối kia vốn đều là dân chúng trong thành, vẫn còn chút ý thức của con người. Bọn họ nghe hiểu lời nàng, liền lần lượt lui ra ngoài.
Khanh Hòa cầm lấy bộ hỉ phục trên khay, bắt đầu thay y phục.
Bộ hỉ phục này vô cùng rộng rãi, nàng trực tiếp khoác thêm một lớp bên ngoài.
Đợi đến khi thay xong quần áo bước ra khỏi phòng, thứ nghênh đón nàng lại là một chiếc khăn voan đỏ rực có tua rua từ trên trời rơi xuống, trực tiếp phủ lên đầu nàng.
Trước mắt lập tức chỉ còn một màu đỏ.
Nói thật, thứ này hơi che khuất tầm nhìn, lại còn ảnh hưởng đến hành động và khả năng phán đoán.
Khanh Hòa cảm thấy khăn voan có chút vướng víu, muốn trực tiếp kéo xuống, nhưng kéo thế nào cũng không mở được.
Lúc này nàng mới nhận ra, có lẽ chiếc khăn voan này vốn không thể bị người khác tự ý tháo xuống.
Đơn giản, nàng cũng mặc kệ.
Mặc dù trên đầu đội khăn voan đỏ chói, Khanh Hòa vẫn có thể cảm nhận rất rõ ràng động tĩnh xung quanh.
Đặc biệt là trong đám người kia, có một ánh mắt nóng rực đang nhìn chằm chằm nàng.
Chính là tiểu đồ đệ của nàng — Lạc Minh Qua.
Xem ra hắn cũng có chút bản lĩnh, không những thoát được ra ngoài, còn có thể tìm thấy nàng. Quả nhiên không hổ là nam chủ.
Đi vào đại sảnh, người hầu đưa cho nàng một dải lụa đỏ.
Nàng nắm một đầu lụa đỏ, còn đầu bên kia nằm trong tay Lỗ Vương.
Bởi vì đang đội khăn voan nên nàng không thể nhìn rõ diện mạo của Lỗ Vương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

