Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

XUYÊN NHANH: NỮ PHỤ PHÁO HÔI LUÔN BỊ NAM CHÍNH BỆNH KIỀU CỐ CHẤP GIAM GIỮ Chương 7:

Cài Đặt

Chương 7:

Lúc màn đêm buông xuống, Vân Vũ đang say giấc nồng trên giường không hề biết Cố Hoàn Chi lại một lần nữa bước vào tẩm điện của nàng.

Thân ảnh cao lớn, thẳng tắp của Cố Hoàn Chi đứng bên giường, đôi mắt đen láy trong bóng tối không chút che giấu.

Lần này, hắn không chỉ bằng lòng với việc hôn lên đôi môi mềm mại của nàng mà còn cả thân thể mềm mại và thơm ngát kia.

Hắn dập tắt hương mê đang cháy trên đầu giường, trực tiếp cởi bỏ áo khoác ngoài, vén chăn lên rồi nằm xuống, không hề lo lắng Vân Vũ sẽ bị hắn đánh thức.

Trong chăn toàn là mùi hương của nàng, Cố Hoàn Chi hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thơm ngát trên cơ thể nàng.

Vân Vũ nằm ngủ quay lưng về phía Cố Hoàn Chi, mái tóc đen xõa ra sau gáy, cọ vào cổ hắn, khiến lòng hắn ngứa ngáy.

Cố Hoàn Chi đưa tay ra sau, ôm lấy vòng eo thon gọn của nàng.

"A Vũ, phu quân ngủ cùng nàng được không?"

Cố Hoàn Chi đặt cằm lên hõm cổ Vân Vũ, tự lẩm bẩm, một bàn tay to lớn, mạnh mẽ giữ chặt eo nàng, bàn tay còn lại không yên phận luồn vào trong lớp áo lót mỏng manh, di chuyển lên trên.

Một lúc lâu sau, hắn mới khẽ rên một tiếng, rồi đặt tay trở lại eo nàng. Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng, hắn đã mặc áo khoác ngoài lặng lẽ rời đi, trước khi đi còn lưu luyến hôn lên đôi môi thơm mềm của nàng một hồi lâu mới rời khỏi.

Sáng hôm sau, khi thức dậy, Vân Vũ vẫn cảm thấy khó chịu một cách kỳ lạ, nhưng lại không nói rõ được.

Phục Linh bưng chậu đồng đựng nước rửa mặt đi vào, liền thấy Vân Vũ đang ngồi bên giường, vẻ mặt hơi thất thần, không biết đang suy nghĩ gì.

"Cô nương dậy rồi."

Phục Linh mỉm cười nói, sau đó đặt đồ trong tay lên giá.

Vân Vũ quay đầu nhìn Phục Linh, gương mặt như hoa sen lộ ra vẻ mệt mỏi, nàng đưa tay xoa xoa bụng, đêm qua dường như nàng đã gặp một cơn ác mộng rất đáng sợ.

Trong mơ, nàng không nhìn thấy gì cả, có người vào tẩm điện của nàng, sau đó nàng cảm thấy có một đôi tay ôm chặt lấy eo mình từ phía sau, nghĩ lại vẫn thấy sợ hãi.

Vân Vũ bước xuống giường, ngồi trước bàn trang điểm, khẽ thở dài nói: "Đêm qua ta gặp ác mộng, trong mơ hình như có người vào điện, nhưng lại hình như không có, thật đáng sợ..."

Phục Linh khựng lại, nhưng rất nhanh chóng trở lại bình thường, nàng đi đến phía sau Vân Vũ, cầm lấy lược chải mái tóc đen mượt của nàng, mỉm cười nói: "Hèn chi hôm nay cô nương có vẻ tiều tụy, thì ra là gặp ác mộng, hôm nay nô tỳ sẽ trang điểm cho cô nương để che đi một chút."

"Được."

Vân Vũ khẽ gật đầu, nụ cười nhẹ nhàng mang theo ý tạ ơn không hề có chút nghi ngờ nào.

Nhưng Phục Linh là người rõ nhất, đêm qua khi Cố tướng quân đến, chính nàng đã tự tay mở cửa phòng, bởi vì nàng là ám vệ dưới trướng Cố tướng quân, mọi việc đều làm theo lệnh của Cố tướng quân.

Hôm nay, Nhị hoàng tử trong cung đến phủ tướng quân, hắn là hoàng tử do Kế hậu sinh ra, là anh trai cùng mẹ với Ôn Nghi công chúa, quan hệ với Cố Hoàn Chi cũng coi như quen biết.

Trong một gian đình ở cuối hành lang dài, Cố Hoàn Chi và Nhị hoàng tử đang ngồi đối diện nhau bên bàn đá chơi cờ, bên cạnh đình là hồ sen trong phủ.

Giờ đang là mùa sen nở rộ, cả hồ đều là hương sen thanh nhã, mặt trời không chói chang, nước hồ trong vắt lấp lánh.

"Ôn Nghi hôm qua về đã nổi giận với ta một trận đấy."

Nhị hoàng tử vừa cười vừa đặt một quân cờ xuống bàn cờ, hắn mặc trường bào rộng tay màu mây nhạt, đầu đội mũ ngọc tím đính ngọc, mắt long lanh như sóng thu, nhìn là thấy tình cảm, sinh ra đã có vẻ phong lưu, rất khác với vẻ lạnh lùng tuấn mỹ của Cố Hoàn Chi.

"Nói ngươi đó, giúp người ngoài ức hiếp nàng."

"Ta chỉ biết đúng sai."

Cố Hoàn Chi lạnh nhạt ngẩng mắt lên nói. Thực ra cũng không phải, hắn chỉ là một kẻ mê muội Vân Vũ mà thôi.

Mọi việc đều đặt Vân Vũ lên hàng đầu, dù có chuyện gì xảy ra cũng chỉ đứng về phía Vân Vũ.

Nhị hoàng tử xoa xoa quân cờ trong tay, khóe môi nở nụ cười đầy ẩn ý. Nếu chỉ nhìn vẻ ngoài của Nhị hoàng tử, nhất định sẽ cho rằng hắn là một hoàng tử nhàn hạ, không màng triều chính, không màng quyền thế.

"Ta nghe Ôn Nghi nói, trên đường hồi kinh ngươi đã mang về một cô gái mồ côi gặp nạn, còn cho nàng ta ở lại trong phủ, hôm qua cũng vì cô gái mồ côi đó mà ngươi mới thất lễ với Ôn Nghi."

"Nhị điện hạ không bằng quay về hỏi công chúa đã làm những gì."

Cố Hoàn Chi đáp lại, giơ tay đặt quân cờ đen xuống một chỗ, lập tức chặn hết đường đi của Nhị hoàng tử, Nhị hoàng tử chỉ biết lắc đầu bất lực, thu quân cờ trong tay lại.

"Ta chỉ muốn nhắc nhở ngươi." Nhị hoàng tử ném quân cờ vào hộp cờ rồi nói, "Đừng để cô gái mồ côi đó lừa gạt mất lý trí, biết đâu nàng ta chỉ giả vờ yếu đuối, lừa gạt ngươi thôi..."

Cố Hoàn Chi không đổi sắc mặt, nói: "Không cần Nhị điện hạ bận tâm."

Lừa gạt? Đúng là lừa gạt.

Nhưng phải ngược lại, là hắn đang lừa gạt nàng, giả vờ là một chính nhân quân tử để lừa nàng về phủ mình.

Lúc này, Việt Thanh vội vàng chạy đến quỳ xuống hành lễ với Cố Hoàn Chi nói: "Tướng quân, Vương phó thống lĩnh đến, đang đợi ở chính điện."

Cố Hoàn Chi liền đứng dậy khỏi ghế đá, chắp tay hành lễ với Nhị hoàng tử nói: "Nhị điện hạ, hiện tại ta còn có việc quan trọng phải xử lý, xin phép cáo lui trước, điện hạ cứ tự nhiên."

"Không sao, ngươi cứ đi đi, ta ngồi thêm một lát nữa rồi sẽ hồi cung."

Dù sao Cố Hoàn Chi cũng lập nhiều chiến công, đang nổi tiếng trong triều, cũng không kết thù với ai. Nếu có thể kết thông gia với hắn, bản thân hắn sẽ có đủ vốn liếng để cạnh tranh với Thái tử, nhưng chuyện này còn cần bàn bạc kỹ lưỡng.

Nhị hoàng tử vừa định rời đi, thì thấy có người đến đình đối diện hồ sen, một người ăn mặc như nha hoàn đang dìu một nữ tử có dáng người mảnh mai, yêu kiều đến đình.

Nhị hoàng tử nheo mắt nhìn, đợi đến khi nữ tử có dáng người thướt tha kia quay người lại, hắn mới nhìn thấy đại khái dung mạo của nàng.

Nhưng chỉ nhìn nàng quay đầu lại một cái, Nhị hoàng tử liền không thể rời mắt được nữa.

Bàn chân vốn định xoay người rời đi cũng dừng lại bất động, nhìn qua hồ sen đầy hoa đang nở rộ, ngây ngốc nhìn về phía đó.

Nữ tử kia có mái tóc đen, làn da trắng như tuyết, gương mặt trái xoan, má lúm đồng tiền, nhìn qua hồ sen không rõ lắm, chỉ cảm thấy nữ tử xinh đẹp như vậy dường như chỉ có thể xuất hiện ở tiên cảnh trên trời.

Sao hôm nay lại rơi xuống trần gian để hắn nhìn thấy chứ?

"Vị kia là..."

"Bẩm Nhị điện hạ, vị kia chính là cô nương mà tướng quân cứu được trên đường hồi kinh."

Việt Thanh bên cạnh nói. Nhị hoàng tử không ngờ người đẹp như tiên nữ này lại thực sự tồn tại, hơn nữa lại là cô gái mồ côi "giả vờ yếu đuối" mà hắn vừa nhắc đến, giả vờ hay không thì không biết, nhưng nhìn thì đúng là yếu đuối.

Là kiểu yếu đuối khiến đàn ông trên đời muốn che chở.

*

Lúc này, trong đình đối diện hồ sen, Phục Linh đứng đợi bên cạnh, Vân Vũ đang ngồi ngay ngắn trên ghế đá, thỉnh thoảng có cơn gió nhẹ thổi qua làm bay những sợi tóc mai của nàng, nhưng nàng không hề để ý.

Vân Vũ đang nhìn hồ sen một cách ngơ ngác, nàng đã lâu không liên lạc được với hệ thống Tiểu Bạch, dù gọi thế nào cũng không thấy bóng dáng Tiểu Bạch đâu.

Nàng đoán nhiệm vụ của thế giới này e rằng chỉ có một mình nàng tham gia, nhưng không có Tiểu Bạch bên cạnh, Vân Vũ không rõ ràng lắm về những người và việc xung quanh, coi như là bước đi khó khăn, ý định rời khỏi phủ tướng quân cũng khó mà thực hiện được.

"Vị cô nương này..."

Lúc này, một giọng nam xa lạ cắt ngang dòng suy nghĩ của Vân Vũ, nàng theo bản năng quay đầu nhìn lại, liền thấy một nam tử tuấn tú ăn mặc sang trọng xuất hiện trước mặt.

Nhị hoàng tử lúc này cũng nhìn rõ dung mạo của nàng, chỉ cảm thấy tiên nữ trên trời cũng chỉ có thế này thôi.

Làn da trắng như tuyết dường như có thể vỡ ra khi chạm vào, đôi tay thon thả, eo nhỏ nhắn, vừa mềm mại vừa yếu ớt, lúc nãy khi nàng khẽ ngẩng đôi mắt lên nhìn hắn, đôi mắt trong veo, tinh khiết như nước suối, trong đó lại có ánh nước long lanh.

Bị đôi mắt long lanh như nước này nhìn, khiến người ta không nhịn được phải chăm chú nhìn, lòng ngập tràn ý muốn chiếm hữu.

Vân Vũ không biết nam tử này là ai, nhưng Phục Linh nhận ra liền tiến lên hai bước và nói với Vân Vũ: "Tiểu thư, đây là Nhị hoàng tử."

Nhị hoàng tử?

Tim Vân Vũ khẽ run. Nàng nhớ mơ hồ rằng trong cốt truyện gốc, ca ca của nữ chính Ôn Nghi chính là nhị hoàng tử, nhưng hắn rất ít được nhắc đến. Dường như chỉ xuất hiện một lần trong tiệc sinh thần sau này.

Nàng toan đứng lên hành lễ thì quên mất vết thương ở đầu gối. Vừa nhổm người dậy, một cơn đau buốt ập tới, chân nàng mềm nhũn, cơ thể nghiêng hẳn về một bên.

May mà nhị hoàng tử kịp đưa tay đỡ lấy cánh tay nàng, giữ vững cơ thể.

Khoảng cách giữa hai người bỗng gần kề. Hắn dường như ngửi thấy hương thơm dịu nhẹ từ nàng, còn dễ chịu hơn cả hồ sen phía sau. Dung mạo xinh đẹp kia, đến hoa sen nở rộ cũng chẳng thể sánh bằng.

"Các ngươi đang làm gì?"

Giọng nói quen thuộc mà lạnh lùng vang lên, cơ thể Vân Vũ không khỏi run lên.

Thì ra là Cố Hoàn Chi đến, hắn mặc một bộ đồ cưỡi ngựa màu đen, vai rộng eo hẹp, nhìn qua rất cân đối. Lúc này đôi mắt đen nhánh sâu thẳm của hắn đang nhìn chằm chằm vào vị trí nhị hoàng tử đang đỡ cánh tay Vân Vũ.

Hắn khẽ tặc lưỡi một tiếng, trong mắt là vẻ hung dữ, như thể muốn chặt đứt tay Nhị hoàng tử.

Hắn ta vậy mà... vậy mà dám chạm vào tay A Vũ.

Vân Vũ không nhìn thấy ánh mắt đáng sợ của Cố Hoàn Chi, chỉ cảm thấy tư thế hiện tại của mình và Nhị hoàng tử có chút thân mật.

Vân Vũ vội vàng lùi lại một bước nhỏ, cách Nhị hoàng tử một khoảng cách không xa không gần.

Phục Linh nhân cơ hội tiến lên đỡ Vân Vũ, sắc mặt Cố Hoàn Chi mới tốt hơn một chút.

Vân Vũ hướng về phía Cố Hoàn Chi, rụt rè cúi đầu hành lễ: "Cố tướng quân..."

"Vân Vũ." Cố Hoàn Chi gọi tên nàng, cố gắng kiềm chế cảm xúc u ám nổi lên, "Vết thương ở đầu gối của nàng chưa lành, vẫn nên về tẩm điện nghỉ ngơi thì hơn."

Nhị hoàng tử lẩm bẩm tên Vân Vũ, đột nhiên sáng mắt ra, nói: "Nàng tên là Vân Vũ? Quả là một cái tên hay."

Ánh mắt Nhị hoàng tử nhìn Vân Vũ nóng bỏng, Cố Hoàn Chi quá quen thuộc với dáng vẻ này.

Hắn đang thèm muốn A Vũ của hắn.

Trước mặt hắn mà trắng trợn thèm muốn A Vũ của hắn!

Hắn cực kỳ chán ghét người khác thèm muốn A Vũ của hắn, cảm xúc chiếm hữu trong lòng không ngừng sinh sôi.

A Vũ là của hắn, là thê tử của hắn. Sau này họ sẽ thành thân, nàng còn sẽ sinh con cho hắn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc