Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

XUYÊN NHANH: NỮ PHỤ PHÁO HÔI LUÔN BỊ NAM CHÍNH BỆNH KIỀU CỐ CHẤP GIAM GIỮ Chương 5:

Cài Đặt

Chương 5:

Khi Vân Vũ tỉnh dậy thì đã là ngày hôm sau, nàng mơ mơ màng màng mở mắt ra chỉ cảm thấy toàn thân nặng nề.

Nàng gắng gượng ngồi dậy trên giường, ý thức vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.

Nàng nhớ rõ mình đang ngâm mình trong bồn tắm mà?

Sao vừa mở mắt ra đã trở về tẩm điện rồi? Trời cũng đã sáng, nàng nhớ lúc đi tắm trời đã về khuya rồi.

"Vân cô nương."

Tiếng Phục Linh vang lên, nàng gõ cửa hai lần rồi nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Thấy Vân Vũ đang ngẩn ngơ ngồi trên giường, nàng bước tới hai bước, khẽ cúi mình hành lễ nói:

"Cô nương đã tỉnh."

Vân Vũ chỉ mặc áo lót ngồi trên giường, tấm chăn mềm mại che phủ thân hình xinh đẹp, mái tóc đen dài xõa xuống sau lưng, gương mặt xinh đẹp mang theo chút hoang mang.

"Ta nhớ vừa rồi ta còn ở trong bồn tắm, tại sao... tại sao vừa mở mắt ra đã..."

"Tối qua nô tỳ ở bên ngoài đợi hồi lâu cũng không thấy cô nương ra, liền vào xem, thì ra cô nương dựa vào thành bồn ngủ thiếp đi mất rồi."

"Phục Linh mỉm cười nói:

“Nô tỳ liền đưa cô nương trở về phòng ngủ. Bây giờ cơm trưa đã chuẩn bị xong, cô nương trang điểm xong liền có thể đi dùng bữa.”"

"Bữa trưa? Bây giờ đã là trưa ngày hôm sau rồi sao?" Vân Vũ có chút kinh ngạc, "Ta ngủ lâu như vậy sao..."

Vân Vũ không khỏi thở dài, một tia hoảng sợ trong lòng cũng dần tiêu tan, nàng chợt cúi đầu nhìn xuống bộ áo lót đang mặc trên người, khuôn mặt trắng nõn nổi lên ráng chiều đỏ ửng.

"Y phục là ngươi thay cho ta sao?"

Phục Linh mỉm cười gật đầu nói: "Tối qua cô nương ngủ rất ngon, nô tỳ gọi thế nào cũng không tỉnh nên tự ý thay y phục cho cô nương."

"Đa tạ."

Vân Vũ nhỏ giọng nói lời cảm ơn, đôi mắt long lanh ánh lên vẻ biết ơn, nhìn không có chút nghi ngờ nào.

Phục Linh âm thầm thở phào nhẹ nhõm, sau đó vội vàng bước ra ngoài chuẩn bị nước tắm rửa.

Vân Vũ cảm thấy từ khi dọn vào tướng quân phủ, mỗi đêm ngủ đều đặc biệt say giấc.

Đêm hôm trước mới dọn vào cũng vậy, tối qua cũng vậy.

"Tiểu Bạch? Tiểu Bạch?"

Vân Vũ thử gọi hệ thống Tiểu Bạch, nhưng vẫn không nhận được bất kỳ hồi âm nào, cũng không biết hệ thống Tiểu Bạch đã điều tra rõ nguyên nhân chưa......

Thực ra Hệ thống Tiểu Bạch không dám quay lại nữa, bởi vì sau khi trở về tổng cục xuyên nhanh mới phát hiện nhiệm vụ pháo hôi của ký chủ đã bị đảo lộn!

Vì có linh hồn khác can thiệp, cốt truyện nhân vật cũng theo đó thay đổi, rốt cuộc là ai đã can thiệp vào nhiệm vụ xuyên nhanh của ký chủ……

Nếu có hệ thống can thiệp thì cả thế giới sẽ sụp đổ! Vì vậy Tiểu Bạch chỉ có thể bỏ chạy!

Vân Vũ cẩn thận kéo cổ áo lót ra, nhìn thấy bên trong mặc yếm màu đỏ son thêu hoa mộc cận, nàng không khỏi nhíu mày.

Nàng nhớ rõ yếm mới nàng chuẩn bị để thay là màu trắng muốt, còn tự tay mang vào bồn tắm, tại sao bây giờ lại không phải cái đó?

Cũng không biết Phục Linh từ đâu tìm được cái yếm màu đỏ son này để thay cho nàng……

Vân Vũ sau khi sửa soạn xong được dẫn đến chính điện, vừa bước vào liền thấy Cố Hoàn Chi đang ngồi bên bàn tròn gỗ đàn hương, trên bàn đã bày đầy các món ăn.

Nàng, nàng sẽ không phải dùng bữa cùng nam chính chứ?!

Lông mi dài của Vân Vũ khẽ run lên, sau đó đi đến trước bàn, mềm mại cúi người hành lễ: "Cố tướng quân..."

Giọng nói mềm mại gọi hắn, đuôi giọng còn hơi run, Cố Hoàn Chi nhớ lại cảnh tượng đêm qua ở bồn tắm.Nàng mê man không thể tỉnh lại, nhưng vì hắn liếm láp mà bất giác phát ra tiếng rên rỉ kháng cự như mèo con.

Cố Hoàn Chi kiềm chế cơn nóng trong người, đôi mắt lạnh lùng che giấu tâm tư, thản nhiên nói:

"Qua đây dùng bữa đi."

"Tướng quân..."

Vân Vũ có chút do dự khẽ cắn môi dưới, "Vân Vũ vẫn nên về tẩm điện dùng bữa thôi."

Ánh mắt Cố Hoàn Chi dừng lại trên môi nàng, hàm răng trắng nõn khẽ cắn môi hồng hào, để lại một dấu vết trắng bệch rồi nhanh chóng trở lại màu sắc ban đầu.

"Sợ gì? Ta cũng sẽ không ăn thịt ngươi?"

Không, hắn sẽ.

Vì vậy Vân Vũ cũng không tiện từ chối. Bên cạnh Cố Hoàn Chi chỉ có một chỗ trống, Vân Vũ đành nhẹ nhàng bước tới ngồi xuống bên cạnh hắn.

Phục Linh đã rời đi từ lâu, trong điện chỉ còn lại Cố Hoàn Chi và Vân Vũ.

Trước mặt đã có một bát cháo gà xé nhỏ, bốc khói nghi ngút tỏa ra mùi thơm dễ chịu, trên bàn các món mặn ngọt cũng đầy đủ.

Vừa rồi Vân Vũ còn chưa có cảm giác gì, bây giờ ngồi xuống mới thấy đói. Dù sao từ tối qua ngủ một mạch đến trưa, ngay cả bữa sáng cũng chưa ăn nên đương nhiên có chút đói.

Vân Vũ cầm thìa sứ nhỏ từng miếng từng miếng ăn cháo gà nóng hổi, cháo thơm ngon rất dễ ăn.

Vân Vũ không khỏi buông bỏ vài phần lo lắng bất an trong lòng, lông mày giãn ra, cầm đũa nếm thử vài món, khóe môi hài lòng nhếch lên một nụ cười nhạt.

Vân Vũ dùng khóe mắt liếc nhìn Cố Hoàn Chi bên cạnh vẫn đang tự mình dùng bữa, cũng không nói gì nhiều với nàng.

Vân Vũ liền yên tâm, nghĩ chắc là mình quá căng thẳng suy nghĩ nhiều. Nàng chỉ là nhân vật pháo hôi của thế giới này, nam chính nhất định không có hứng thú với nàng.

Nghĩ vậy Vân Vũ ăn ngon miệng hơn hẳn, ăn liền mấy món, sau khi no bụng liền đứng dậy khỏi chỗ ngồi nói: "Ta đã ăn xong rồi, liền quay về trước, Tướng, Tướng quân cứ từ từ dùng."

"Ừ."

Cố Hoàn Chi đáp lại một tiếng, giọng nói phát ra từ cổ họng trầm thấp mang theo từ tính rất dễ nghe, Vân Vũ cúi người hành lễ rồi vội vàng rời đi.

Sau khi Vân Vũ xoay người rời đi, Cố Hoàn Chi mới ngẩng mắt lên, nhìn theo bóng dáng yêu kiều của người con gái dần khuất xa.

Sau đó ánh mắt chuyển hướng, rơi vào bát cháo gà xé nhỏ mà Vân Vũ vừa ăn.

Còn lại hơn nửa bát.

Cố Hoàn Chi cẩn thận bưng bát sứ lên, múc một thìa cháo nuốt xuống.

Quả nhiên đồ vật A Vũ của hắn dùng qua đều thơm.

Giống như thân thể của nàng vậy......

*

Vân Vũ không vội về tẩm điện, mà đi dạo trong sân tướng quân phủ để tiêu cơm, đi qua hành lang dài là đến vườn hoa phía trước, vài ngọn núi giả đứng bên đường đá rộng rãi.

"Tránh ra!" Ôn Nghi vừa đi trên đường đá vừa nói, "Bản công chúa và tướng quân nhà ngươi từ nhỏ lớn lên cùng nhau, không cần câu nệ lễ nghi, bản công chúa tự mình đi tìm hắn là được."

Ai ngờ Ôn Nghi hứng chí bừng bừng vòng qua núi giả liền nhìn thấy Vân Vũ vừa bước xuống bậc thang hành lang.

Nàng lập tức dừng bước, khuôn mặt kiêu ngạo hơi ngẩng lên, nheo mắt đánh giá Vân Vũ.

Vân Vũ cũng không ngờ lại gặp nữ chính nhanh như vậy, liền cúi đầu cung kính hành lễ: "Dân nữ tham kiến công chúa."

Ôn Nghi liếc nhìn con đường đá lát dưới đất, sau đó mỉm cười nói với Vân Vũ: "Thứ dân chính là thứ dân, hôm qua có Hoàn Chi ở đó nên ta không so đo lễ nghi, ngươi gặp bản công chúa phải quỳ xuống hành lễ."

Ôn Nghi là con gái của kế hậu hiện giờ. Trong cung chỉ có hai hoàng tử một công chúa, một là thái tử do tiên hoàng hậu sinh ra, một là nhị hoàng tử do kế hậu sinh ra, còn có một người chính là công chúa Ôn Nghi cùng mẹ với nhị hoàng tử.

Vì vậy Ôn Nghi từ nhỏ đã được nuông chiều hết mực, tính tình có chút ngang ngược kiêu ngạo.

Ngày thường trong cung, hễ có phi tần nào dung mạo xinh đẹp được phụ hoàng sủng ái, thì Ôn Nghi liền dựa vào thân phận đích nữ công chúa mà ngang nhiên trêu chọc, ức hiếp người đó.

Vì vậy trong cốt truyện gốc, nàng ta mới ra tay giết Vân Vũ ngay lần đầu gặp mặt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc