Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Phía sau bồn hoa kín đáo trong trường học.
Đứng trước mặt Tô Cảnh Trần, Vân Vũ vẫn không kìm được sự căng thẳng, cô cứ cúi đầu nhìn giày mình không dám ngẩng lên.
"Tô... Tô đồng học, em thích anh..."
Cô lấy hết can đảm nói, giọng nói mềm mại pha chút run rẩy, nghe rất êm tai. Nói xong, cô liền đưa phong thư màu hồng trong tay ra.
Chàng trai đứng trước mặt cô mặc bộ đồng phục hơi rộng, cúc áo cổ hơi lỏng, khuôn mặt điển trai với ngũ quan rõ nét mang vẻ lạnh lùng khó gần.
Tô Cảnh Trần ghét nhất là bị người khác tỏ tình, ban đầu anh định bỏ đi ngay.
Nhưng nghe giọng nói mềm mại của cô gái đang cúi đầu trước mặt, anh không khỏi nhướn mày, nghĩ thầm giọng nói này thật dễ nghe.
"Nói xong rồi?"
"Em... em..."
Vân Vũ ấp úng, cô nhích chân, rồi lấy hết can đảm ngẩng đầu lên.
Tô Cảnh Trần cao hơn Vân Vũ rất nhiều, cô ngước nhìn anh, đôi mắt đẹp long lanh rụt rè chạm vào ánh mắt của Tô Cảnh Trần.
Tô Cảnh Trần sững người, cô gái trước mặt ngẩng đầu lên, trông mềm mại y như giọng nói của cô.
Làn da trắng nõn, đôi mắt to tròn rất đẹp, chiếc mũi nhỏ nhắn cao thẳng, còn cả đôi môi...
Hồng thật...
Tô Cảnh Trần thầm nghĩ, anh nhìn chằm chằm Vân Vũ, hai người nhìn nhau vài giây rồi Vân Vũ vội vàng cúi đầu xuống.
Cô cúi đầu đứng trước mặt anh, dường như chỉ cao đến ngực anh, hai bàn tay trắng nõn nắm chặt phong thư đã hơi nhàu nát.
"Xin... xin lỗi!"
Dễ... dễ thương quá...
Tô Cảnh Trần không nhịn được nghĩ, trông cô thật ngoan ngoãn, cảm giác cả người mềm mại, nhìn mà muốn chọc vào má cô trêu chọc một chút.
Vân Vũ biết mình chắc chắn tỏ tình thất bại, nhưng trong lòng cô ngoài chút thất vọng ra thì không còn gì khác.
Cô chỉ là tình cờ nhìn thấy Tô Cảnh Trần khi chuyển trường đến đây, thấy anh đẹp trai thôi, được rồi, cô thừa nhận mình hơi cuồng nhan sắc một chút.
"Xin lỗi Tô đồng học, đã làm mất thời gian của anh, em... em đi ngay đây."
Vân Vũ lúng túng nói, rồi quay người định bỏ chạy.
Nhưng người phía sau lại đưa tay nắm lấy cổ áo cô, ngăn cản bước chân cô muốn rời đi.
"Em chạy cái gì?"
Tô Cảnh Trần khẽ cười nói, dáng anh cao lớn, nắm cổ áo sau của cô như đang xách một chú thỏ con mềm mại.
Vân Vũ ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt ngây ngốc không hiểu gì.
Tô Cảnh Trần đút một tay vào túi quần, hơi mất tự nhiên nhìn đi chỗ khác, giả vờ ho khan hai tiếng, rồi hơi cúi đầu, ánh mắt ngang tầm với Vân Vũ.
Tim anh khẽ động, rồi nói: "Tôi đồng ý."
"Hả?"
Vân Vũ nhất thời chưa kịp phản ứng, vẫn mở to đôi mắt long lanh ngây ngốc nhìn Tô Cảnh Trần.
Tô Cảnh Trần buông tay, rồi cúi xuống nhìn kỹ bảng tên trên đồng phục của cô, sau đó nói:
"Vân Vũ đồng học, vậy từ bây giờ, em chính là bạn gái của tôi."
Nhưng... nhưng mà, cô chỉ muốn thử tỏ tình thôi mà.
Cũng... cũng không nói là muốn ở bên anh ấy mà?
*
Đến giờ tan học, Vân Vũ vẫn còn trong trạng thái mơ màng, ra khỏi cổng trường thì thấy bác tài xế đã đợi sẵn bên cạnh chiếc xe sang.
Vân Vũ như thường lệ đưa túi xách cho bác tài, rồi mở cửa ghế sau ngồi vào trong một cách lơ đãng.
Sau khi ngồi vào trong, cô mới phát hiện hôm nay trên xe không chỉ có mình cô.
Trên ghế bên cạnh là một chàng trai mặc đồng phục kiểu Anh, đó chính là em trai khác cha khác mẹ của cô, Thẩm Hoài.
Thực ra cậu ta cũng chỉ nhỏ hơn cô vài tháng.
Vân Vũ hơi gò bó ngồi yên tại chỗ, mùi hương thông nhè nhẹ từ người Thẩm Hoài thoang thoảng quanh mũi cô.
Đây là lần đầu tiên Vân Vũ cùng Thẩm Hoài đi chung xe về nhà, cũng có thể nói là lần đầu tiên cô tiếp xúc gần gũi với Thẩm Hoài.
Mẹ cô mới kết hôn với bố của Thẩm Hoài được hai tháng, cô chuyển đến nhà họ Thẩm và chuyển trường đến đây cũng mới được một tháng, bình thường cũng chỉ nói vài câu với Thẩm Hoài.
Trước đây Thẩm Hoài đều đi xe khác đến trường và về nhà, hôm nay đột nhiên ngồi cùng cô, cô vẫn chưa quen.
Tài xế đang tập trung lái xe, ghế sau im lặng, Vân Vũ không nhịn được quay đầu nhìn sang.
Thẩm Hoài đang nhìn ra ngoài cửa sổ, bộ đồng phục rất vừa vặn, tôn lên vóc dáng cực kỳ đẹp của cậu ta, khuôn mặt nghiêng tinh xảo đẹp trai, làn da trắng bệnh.
Cậu ta còn đeo một cặp kính gọng vàng, kết hợp với bộ đồng phục chất liệu cao cấp của trường quý tộc, khiến cả người toát lên vẻ quý phái, dù sao cậu ta cũng là cậu ấm quý tộc...
Chàng trai tuấn tú dường như nhận thấy ánh mắt của Vân Vũ, liền quay sang nhìn cô.
"Sao vậy?"
Thẩm Hoài hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, trầm ấm, rất dễ nghe, rồi lại nói: "Chị..."
Giọng cậu ta gọi chị cũng quá phạm quy rồi, trông ngoan quá...
Vân Vũ thầm nghĩ, cô vội vàng lắc đầu ra hiệu mình không sao, vừa định quay đầu đi thì Thẩm Hoài lại tiến lại gần.
Cậu ta đưa bàn tay thon dài với các khớp xương rõ ràng lại gần mặt Vân Vũ.
Trong ánh mắt hơi bối rối của Vân Vũ, tay cậu ta luồn qua tai cô, vòng ra sau gáy, rồi cẩn thận chỉnh lại cổ áo cho cô.
Chỉnh xong, Thẩm Hoài mới rút tay về, rồi ngoan ngoãn ngồi lại chỗ cũ.
"Vừa nãy cổ áo của chị hơi lệch."
Giọng nói của Thẩm Hoài nhẹ nhàng, biểu cảm cũng rất ngây thơ, Vân Vũ ngượng ngùng mỉm cười với cậu ta.
"Cảm ơn."
Thẩm Hoài cũng mỉm cười với cô, nụ cười của cậu ta rất đẹp, ngoan ngoãn như một chú cún con.
Nhưng sâu trong đôi mắt đang mỉm cười e lệ ấy lại ẩn chứa một nụ cười đắc ý.
Cậu ta lặng lẽ xoa xoa đầu ngón tay, dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm từ làn da sau gáy của Vân Vũ mà cậu ta vừa chạm vào.
Mình đã chạm vào cổ A Vũ rồi, ừm… vừa mảnh vừa mềm, chỉ tiếc là vẫn chưa thể hôn.
Vân Vũ không biết suy nghĩ trong lòng Thẩm Hoài, cô nhớ đến lời Lâm Hiểu Hiểu nói, tuy bề ngoài đa số mọi người trong trường thích Tô Cảnh Trần.
Nhưng nam thần thực sự vẫn là Thẩm Hoài.
Mọi người đối với Thẩm Hoài đa phần đều mang tâm lý chỉ có thể ngắm nhìn từ xa mà không thể chạm vào. Cậu ta tính tình ôn hòa, ngoại hình không thua kém Tô Cảnh Trần, hơn nữa còn chơi piano rất giỏi.
Ánh mắt Vân Vũ vô thức rơi vào tay cậu ta, các khớp xương rõ ràng, trắng nõn thon dài, đúng là một bàn tay đẹp.
Không biết từ lúc nào họ đã về đến nhà, mẹ Vân Vũ đích thân ra mở cửa đón hai người vào.
"Hai đứa về rồi à."
Dư Văn mỉm cười ôn hòa nói,. Bà chính là mẹ của Vân Vũ, là một người phụ nữ trung niên không quá xinh đẹp nhưng trông rất dịu dàng.
"Dì Dư chào dì."
Vân Vũ ngồi xuống trước bàn, cô nhớ lại chuyện hôm nay, vội vàng mở điện thoại, nhìn vào danh bạ mới xuất hiện một mục tên "Tô Cảnh Trần".
Đây là Tô Cảnh Trần lấy điện thoại của cô để thêm phương thức liên lạc trước khi cô đi.
Cô nghĩ lại vẫn thấy khó tin. Hôm nay cô đi tỏ tình với tâm lý bị từ chối, dù sao cũng là cô thấy sắc nảy lòng tham trước, vẫn nên tỏ tình cho rõ ràng tâm ý.
Nhưng cô thật sự không ngờ Tô Cảnh Trần lại dễ dàng đồng ý như vậy.
Vân Vũ hơi buồn rầu lấy lá thư tình mình viết ra, nghĩ thầm có lẽ Tô Cảnh Trần chỉ nhất thời cao hứng.
Chắc là muốn trêu chọc cô.
Vân Vũ không khỏi siết chặt phong thư, thầm nghĩ ngày mai nhất định phải tìm cơ hội nói rõ ràng với Tô Cảnh Trần.
Cô thầm cổ vũ bản thân, nhất định phải lấy hết can đảm nói rõ ràng.
Bỗng nhiên ngoài cửa vang lên hai tiếng gõ cửa, tiếp theo là giọng nói nhẹ nhàng dễ nghe quen thuộc.
"Em vào được không?"
"Mời vào!"
Vân Vũ vội vàng nói, ngay sau đó cửa phòng được mở ra, Thẩm Hoài bưng một cốc sữa bước vào.
"Dì Dư bảo em mang sữa lên cho chị."
Thẩm Hoài nhẹ giọng nói, trên mặt cậu ta nở nụ cười ôn hòa, trên người đã thay bộ đồ ngủ rộng rãi màu xám.
Vân Vũ mỗi tối đều phải uống sữa, đây là thói quen của cô từ trước đến nay.
"Cảm ơn!"
Vân Vũ ngẩng đầu, đôi mắt mang theo chút cảm kích nói, rồi nhận lấy cốc sữa từ tay Thẩm Hoài.
Thẩm Hoài đẩy gọng kính vàng, ánh mắt rơi vào phong thư màu hồng trên bàn Vân Vũ.
Trông giống như thư tình…
Ánh mắt Thẩm Hoài tối sầm lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
