Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

XUYÊN NHANH: NỮ PHỤ PHÁO HÔI LUÔN BỊ NAM CHÍNH BỆNH KIỀU CỐ CHẤP GIAM GIỮ Chương 17:

Cài Đặt

Chương 17:

*

"Cho nên, bản công chúa cảm thấy, ngươi vẫn là chết đi thì tốt hơn, chết rồi hắn liền có thể hết hy vọng!"

Tỳ nữ thân cận phía sau tiến lên một bước nói: "Công chúa, nô tỳ sợ đêm dài lắm mộng, chi bằng đêm nay liền động thủ."

Ôn Nghi nhàn nhạt liếc nhìn Vân Vũ, sau đó liền gật đầu đồng ý.

Tỳ nữ kia được Ôn Nghi chỉ thị, liền lập tức tiến lên vênh váo ra lệnh cho thị vệ đeo kiếm đứng bên cạnh.

"Công chúa có lệnh, giết yêu nữ đó, rồi ném ra ngoại thành, động tác nhanh lên!"

"Tuân lệnh!"

Tên thị vệ đáp lời, sau đó rút trường kiếm trong vỏ ra đi về phía Vân Vũ.

Vân Vũ bị trói khó mà nhúc nhích, xung quanh lại toàn là người của Ôn Nghi, trơ mắt nhìn tên thị vệ cầm kiếm đi tới.

Vân Vũ sợ đau, đã có thể tưởng tượng ra được nỗi đau khi bị trường kiếm xuyên qua ngực.

Cô rất sợ đau, tiếp theo chắc là phải kết thúc thế giới vị diện này rồi, cũng không biết tiết điểm xuất hiện vấn đề, nhiệm vụ này của cô có thể hoàn thành hay không...

"Vút" một tiếng, mũi tên xuyên tới, thẳng tắp đâm trúng cổ tên thị vệ.

Biến cố đột ngột này khiến Ôn Nghi giật mình, sắc mặt Vân Vũ trắng bệch, trơ mắt nhìn tên thị vệ ngã xuống trước mặt mình.

Máu tươi trên cổ chảy lênh láng.

Trong nháy mắt, trên tường bao quanh sân bỗng xuất hiện hàng chục cung thủ, mũi tên đồng loạt chĩa vào Ôn Nghi cùng đám người ở giữa sân.

Giọng nói lạnh lùng tàn nhẫn vang lên, đám thị vệ vây quanh cửa tản ra hai bên.

Người xuất hiện chính là Cố Hoàn Chi với khuôn mặt u ám trong bộ hắc y.

"Hoàn... Hoàn Chi..."

Ôn Nghi sợ đến mức giọng nói run rẩy, Cố Hoàn Chi nhìn thấy Vân Vũ bị trói ở góc tường, ánh mắt nhìn Ôn Nghi càng thêm hung dữ.

Hắn vừa giơ tay, hắc giáp vệ liền nhanh chóng ra tay, giết chết toàn bộ mười mấy thị vệ mà Ôn Nghi mang theo.

Sắc mặt Ôn Nghi trở nên cực kỳ khó coi, tỳ nữ bên cạnh nàng chắn trước mặt nàng, mạnh dạn nói:

"To gan! Dám tuỳ tiện giết thị vệ của công chúa, ngươi..."

Tỳ nữ còn chưa nói hết câu, đã bị Cố Hoàn Chi một kiếm đâm xuyên ngực.

"A a a!"

Ôn Nghi kinh hãi hét lên, nàng đứng phía sau nhìn thấy rất rõ ràng, trong khoảnh khắc đó máu tươi bắn tung tóe.

Máu nóng của tỳ nữ còn văng vài giọt lên bộ y phục lộng lẫy của nàng, nàng bỗng cảm thấy toàn thân lạnh toát, tay chân tê dại.

Cố Hoàn Chi vẻ mặt âm ngoan, trường kiếm trong tay vẫn còn dính máu, từng giọt từng giọt nhỏ xuống từ mũi kiếm.

Ôn Nghi nhìn thấy sát ý trong mắt Cố Hoàn Chi.

"Ta... ta là công chúa!" Ôn Nghi bất chấp hình tượng hét lớn, "Ngươi không thể giết ta!"

"Công chúa yên tâm, thần sẽ báo thù cho phu nhân trước, sau đó mới giết công chúa."

Cố Hoàn Chi thản nhiên nói, tiện tay ném kiếm xuống đất, hờ hững giơ tay, phía sau liền có hắc giáp vệ tiến lên bịt chặt miệng Ôn Nghi.

Sau đó lại có hai người cùng nhau áp giải Ôn Nghi ra ngoài.

Kinh hãi liên tiếp hôm nay, Vân Vũ lúc này chỉ cảm thấy đầu choáng váng, tầm nhìn có chút mơ hồ.

Hình như cô nhìn thấy Cố Hoàn Chi, hắn đang đi về phía cô, người nồng nặc mùi máu tanh, trên khuôn mặt tuấn tú rõ ràng còn dính một chút vết máu.

Cố Hoàn Chi ngồi xổm xuống cởi trói cho Vân Vũ, ngẩng đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào cô.

Cô mặc áo vải thô, tóc hơi rối, dùng ánh mắt sợ hãi yếu đuối nhìn hắn.

Mấy ngày nay Cố Hoàn Chi gần như phát điên rồi, hắn không tìm thấy cô, cô biến mất bao lâu, hắn liền mất ngủ bấy lâu.

Hắn lo lắng cô ở bên ngoài chịu khổ, sợ cô gặp nguy hiểm.

Hắn còn nghĩ đến cảnh tượng sau khi tìm được cô, đợi hắn bắt được cô, nhất định phải bắt nạt cô cho đã!

Giây tiếp theo, hắn hung hăng đè lên gáy Vân Vũ hôn cô.

Cố Hoàn Chi hôn cô trước mặt mọi người, khiến cô bỗng cảm thấy hai má đỏ bừng.

Hắn hôn đến khi Vân Vũ thở không nổi, bất lực vỗ vào ngực hắn mới buông ra.

Vân Vũ thở hổn hển, nhưng mùi máu tanh nồng nặc trong không khí khiến cô có chút buồn nôn.

"Cố... Hoàn Chi..."

Vân Vũ dùng giọng nói yếu ớt gọi, giọng nói mảnh mai không khỏi run rẩy, vẻ u ám trên mặt hắn khiến cô sợ hãi.

Dưới màn đêm, ánh mắt Cố Hoàn Chi đen kịt sâu thẳm, dễ dàng bế Vân Vũ lên.

"A Vũ, ta bắt được nàng rồi."

Đúng vậy, cô bị hắn bắt được rồi, nhìn gần mới thấy sắc mặt hắn rất kém, dưới mắt còn có quầng thâm...

Vân Vũ không khỏi rùng mình, tưởng tượng đến những việc mà tên điên Cố Hoàn Chi này có thể làm, cô không khỏi sợ hãi.

Xung quanh đêm đen như thác đổ, Cố Hoàn Chi như Tu La giáng trần.

Vân Vũ chỉ có thể run rẩy nép trong vòng tay Cố Hoàn Chi, hơi thở vẫn còn phảng phất mùi máu tanh nồng nặc trong sân.

"Sau này còn dám chạy nữa không?"

"Không... không..."

Vân Vũ sợ hãi lắc đầu, hai mắt đã đỏ hoe.

Cố Hoàn Chi cười, khuôn mặt có chút tiều tụy mang theo nụ cười khó hiểu mà Vân Vũ không thể nào hiểu được, dục vọng chiếm hữu trong đôi mắt sâu thẳm không hề che giấu.

*

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc