Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cố Hoàn Chi dùng một tay giữ chặt eo Vân Vũ, ấn cô ngồi trên đùi mình, tay kia ôm lấy gáy cô mà hôn sâu.
Mãi đến khi cô phát ra tiếng rên rỉ bất mãn, Cố Hoàn Chi mới lưu luyến buông môi ra.
Thiếu nữ ngồi nghiêng trên người hắn mặt đỏ ửng, thở hổn hển, trên đôi môi hồng hào ánh lên nước bóng.
Cố Hoàn Chi ánh mắt sâu thẳm, khàn giọng hỏi: "Còn muốn ăn cá không?"
"Không..." Vân Vũ vội vàng lắc đầu thở dốc, "Không muốn..."
Bị giữ chặt ngồi trên người hắn, Vân Vũ hơi không quen nên khẽ động đậy, gương mặt ửng hồng như trái đào chín mọng, khiến Cố Hoàn Chi lại muốn hôn thêm một lần nữa.
Nhưng nghĩ đến Vân Vũ còn chưa ăn tối, liền cố nén dục vọng trong lòng, tự tay đút cơm cho cô.
Cố Hoàn Chi rất hưởng thụ cảm giác này, hắn thích tự tay đút cơm cho A Vũ, thậm chí là giúp nàng mặc quần áo, đi tất.
"Đợi chúng ta thành thân, ta sẽ ngày ngày giúp A Vũ mặc y phục trang điểm, được không?"
Vân Vũ lặng lẽ ăn thức ăn Cố Hoàn Chi gắp cho, rụt rè ngước mắt nhìn hắn, nói: "Chàng cưới ta làm chính thất sao?"
"Đương nhiên rồi."
Cố Hoàn Chi không chút do dự nói, hắn giơ tay nhẹ nhàng vén sợi tóc mai bên tai Vân Vũ, trong mắt tràn đầy chiếm hữu.
"Ta sẽ không có thiếp thất, ta chỉ cần mình nàng, nàng cũng chỉ có thể có mình ta."
"Vậy... vậy ngày thành thân, ta có thể mặc phượng quan hà y không?"
Vân Vũ nhẹ giọng nói, Cố Hoàn Chi lại gắp một miếng thức ăn đút cho nàng, trong mắt mang theo ý cười rõ ràng.
"Đương nhiên, hỉ phục ta đã sai người đi chuẩn bị rồi, nhất định phải là loại tốt nhất mới xứng với nàng."
"Nhưng ta muốn tự mình xem hỉ phục..."
Vân Vũ cẩn thận nói, đôi mắt trong veo nhìn Cố Hoàn Chi, thấy sắc mặt hắn không thay đổi mới dám tiếp tục nói.
Vân Vũ ngước đôi mắt long lanh lên nói: "Thành thân là chuyện trọng đại cả đời, hỉ phục lại càng quan trọng hơn, ta nghĩ nên do chính ta chọn mới phải..."
Cố Hoàn Chi như có điều suy nghĩ nói: "A Vũ nói cũng có lý."
Vân Vũ thấy vậy lại tiếp tục nói: "Trong kinh thành có không ít tiệm thêu tay nghề rất tốt, hay là chúng ta đến đó chọn lựa?"
Cố Hoàn Chi nhìn Vân Vũ bằng ánh mắt trong veo, Vân Vũ bề ngoài tỏ vẻ bình tĩnh, nhưng bàn tay giấu trong tay áo đã hơi siết chặt.
Vân Vũ sợ Cố Hoàn Chi phát hiện ra điều gì bất thường, liền cúi đầu xuống, thân thể mềm nhũn dựa vào ngực hắn.
"Cha mẹ ta lúc sinh thời rất quan tâm đến hôn sự của ta, mẹ còn tự tay thêu hỉ phục cho ta, đáng tiếc là chưa thêu xong thì đã không còn trên đời nữa..."
Vân Vũ làm như buồn bã nói, ngoan ngoãn dựa vào lòng Cố Hoàn Chi, như dây tơ hồng tìm kiếm nơi nương tựa.
"Cho nên ta mới muốn tự mình chọn bộ hỉ phục ưng ý nhất, như vậy mới có thể an tâm gả cho tướng quân..."
"Được."
Giọng Cố Hoàn Chi trầm thấp, hắn hơi cúi đầu hôn lên vầng trán trơn bóng của Vân Vũ, "Mấy ngày nữa ta nghỉ, sẽ đưa nàng đi chọn hỉ phục."
Ánh mắt Vân Vũ khẽ chuyển động không để lộ ra ngoài, trong lòng có chút thất vọng, Cố Hoàn Chi vẫn muốn đi cùng cô, nhưng dù sao cũng có cơ hội ra khỏi phủ rồi.
Tiếp theo cô phải lên kế hoạch thật tốt, tuyệt đối không thể lãng phí cơ hội ra ngoài lần này.
Vân Vũ đang suy nghĩ thì Cố Hoàn Chi lại gắp thức ăn cho cô, Vân Vũ đành phải tập trung ăn cơm.
Đầu bếp trong phủ tướng quân tay nghề rất tốt, làm toàn những món Vân Vũ thích ăn, không bao lâu cô đã cảm thấy no.
"No rồi." Vân Vũ ngẩng đầu lắc lắc nói, "Thật sự không ăn được nữa..."
Thấy Vân Vũ uể oải không muốn ăn nữa, Cố Hoàn Chi mới đặt bát đũa xuống.
"Ăn no rồi thì đi tiêu cơm đi."
Cố Hoàn Chi nói, thấy Vân Vũ còn đang nhìn hắn với vẻ nghi hoặc, chưa hiểu hắn nói tiêu cơm là có ý gì.
Cho đến khi Cố Hoàn Chi bế cô lên.
Vân Vũ lúc này mới phản ứng lại, mặt lập tức đỏ bừng, hai tay ôm chặt cổ Cố Hoàn Chi sợ mình ngã xuống.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, Vân Vũ toàn thân đau nhức, mặc dù vậy cô vẫn không quên kế hoạch của mình, cẩn thận chuẩn bị.
Lại một đêm nữa, Vân Vũ đã bị Cố Hoàn Chi hành hạ đến mức mệt lử, được hắn ôm đi tắm rửa xong liền ngủ say trên giường.
Cố Hoàn Chi cẩn thận đắp chăn cho cô, sau đó mới nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng ngủ, đi qua bình phong và phòng khách, đến phòng nghị sự.
Phục Linh đã cung kính quỳ dưới sảnh, Cố Hoàn Chi khoác áo choàng sẫm màu, vẻ mặt lạnh lùng, sải bước ngồi xuống ghế chủ tọa.
Cố Hoàn Chi ngẩng mắt hỏi: "Hai ngày nay phu nhân có gì khác thường không?"
"Bẩm chủ tử, hai ngày nay phu nhân đã bí mật nhờ thị vệ ở cửa đưa một bọc bạc đến tiệm thêu Cẩm Tú trong kinh thành, nói là để đặt cọc hỉ phục trước."
"Còn dặn thị vệ nhắn lại với tiệm thêu, sau khi nhận được bạc nhất định phải giữ lại bộ hỉ phục tốt nhất."
"Ngoài những điều này ra, thì không còn gì khác."
Phục Linh cung kính trả lời, Cố Hoàn Chi ngồi trên ghế chủ tọa, một tay chống lên bàn, ngón tay thon dài xoa nhẹ thái dương, khóe môi mang theo ý cười như có như không.
Phục Linh do dự hỏi: "Chủ tử thật sự muốn đưa phu nhân ra khỏi phủ đến tiệm thêu đó sao? Thuộc hạ lo lắng..."
"Đi."
Giọng nói của Cố Hoàn Chi không cho phép phản bác, lại kỳ lạ toát ra hàn ý, "Đương nhiên phải đi."
Ngày hôm đó khi Vân Vũ vừa đề nghị muốn tự mình chọn hỉ phục, hắn đã cảm thấy có gì đó không đúng, liền bảo Phục Linh hai ngày nay để ý thêm, kết quả quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của hắn.
Nhưng Cố Hoàn Chi lại giả vờ như không biết gì, cứ để cô thử trốn khỏi hắn thì đã sao? Dù sao cô cũng không thể trốn thoát được.
*
Rất nhanh đã đến ngày Cố Hoàn Chi đưa Vân Vũ ra khỏi phủ để chọn hỉ phục. Cố Hoàn Chi tự mình bế Vân Vũ lên xe ngựa. Vì phải ra khỏi phủ nên chiếc còng chân của cô cũng được tháo ra.
Vân Vũ ngồi trên xe ngựa khẽ lắc lư, cử động nhẹ mắt cá chân phải không còn nặng trịch nữa, trong lòng vui mừng hơn vài phần, nhưng mơ hồ lại cảm thấy có chút bất an.
Cứ như vậy mang theo tâm trạng vừa vui mừng vừa bất an, xe ngựa rất nhanh đã đến cửa tiệm thêu Cẩm Tú.
Khi xuống xe ngựa, Vân Vũ kín đáo liếc nhìn tùy tùng Cố Hoàn Chi mang theo hôm nay, phó tướng Việt Thanh không có mặt, chỉ mang theo một đội thị vệ lác đác.
Vân Vũ âm thầm thở phào nhẹ nhõm, người ít một chút thì khả năng thành công của cô càng lớn hơn một chút.
"A Vũ."
Bên tai truyền đến tiếng gọi nhẹ nhàng của Cố Hoàn Chi, Vân Vũ ngẩng đầu nhìn sang. Cố Hoàn Chi nhanh chóng nắm lấy tay Vân Vũ, thân mật đỡ cô bước vào tiệm thêu.
"Bái kiến Cố tướng quân."
Bà quản sự trong tiệm thêu vội vàng tiến lên hành lễ nghênh đón, sau đó mỉm cười mời Cố Hoàn Chi và những người khác lên lầu.
Vân Vũ khi đi ngang qua bà quản sự đã nhìn bà ta một cái, sau đó nhanh chóng thu hồi ánh mắt, mặc cho Cố Hoàn Chi dắt lên lầu.
Trước đó, Vân Vũ đã bí mật nhờ thị vệ ở cửa mang một bọc bạc đến tiệm thêu cho bà quản sự này, lấy cớ là hỉ phục nên thị vệ cũng không tiện từ chối, hơn nữa trong bọc đó ngoài trang sức quý giá và vài tờ ngân phiếu ra thì không còn gì khác.
Chỉ là trong số ngân phiếu đó, cô đã dùng chu sa chấm nước viết lên một mảnh giấy nhỏ, dùng thêm nhiều bạc nhờ bà quản sự làm cho cô một việc.
Để phòng ngừa vạn nhất, ngay cả lý do cô cũng không nói, chỉ lấy chuyện khác làm cái cớ, tránh bà quản sự động tâm tư tiết lộ chuyện ra ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


