Giọng ông ta cố tỏ ra cứng rắn.
“Con lôi thuốc chuột ra làm cái gì đấy?”
Tô Ninh vẫn giữ nguyên tư thế cũ, chỉ khẽ mấp máy môi đáp.
“Con đang nghĩ, nên là hai cha con mình cùng nhau xuống dưới kia tạ tội với mẹ con, hay là tiện tay tiễn luôn người đàn bà kia cùng miếng thịt trong bụng bà ta xuống dưới đó.”
Tô Đại Cường: “…”
Đây là bị đả kích quá mức rồi sao?
Yết hầu ông ta khẽ động đậy, nuốt vội ngụm nước bọt một cách kín đáo, rồi vờ như giận dữ.
“Mẹ con, mẹ con, ngày nào mở miệng ra cũng là mẹ con, con đặt người cha này ở đâu hả? Cha con cũng chỉ muốn tìm một người biết săn sóc sớm hôm thôi mà. Huống chi cha tìm người về chẳng phải cũng là để chăm sóc cho con hay sao, sao con lại không hiểu chuyện thế hả?”
Tô Ninh ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm.
“Cha, con không còn là đứa trẻ lên ba nữa.”
Tô Ninh giơ bàn tay làm dấu số tám.
“Con tám tuổi rồi. Huống hồ nửa năm kể từ ngày mẹ con mất, cha đã làm ra bao nhiêu chuyện táng tận lương tâm như thế, cha có biết những người lớn có lòng tốt hoặc rắp tâm xấu xa ngoài kia đã rót vào tai con bao nhiêu điều không?
Những chuyện nên hiểu hay không nên hiểu, bây giờ con đều hiểu hết rồi.”
Tô Đại Cường tức giận giậm chân.
“Là ai? Đứa nào ăn nói hàm hồ bậy bạ trước mặt con?”
Tô Đại Cường ông tuy không phải là người đàn ông tốt lành gì, người phụ nữ vừa không đẻ được con trai lại vừa bạo lực như Hồ Mỹ Lan chết đi rồi, trong lòng ông ta kỳ thực rất vui mừng, nhưng ông ta tự nhận mình vẫn là một người cha tốt.
Bản thân ông ta tự biết mình là cái thứ gì, bảo ông ta chăm sóc con cái thì đúng là chăm không nổi, nhìn xem đứa nhỏ vốn sạch sẽ tươm tất giờ đây lại nhếch nhác bẩn thỉu thế này là biết.
Ông ta tìm đàn bà, ngoài chuyện bản thân còn trẻ chưa dứt bỏ được mấy chuyện kia, lại còn muốn có một đứa con trai ra, thì điều quan trọng nhất đúng là muốn tìm một người về chăm lo cho hai cha con.
Thế nhưng đây đều là chuyện nội bộ trong nhà ông ta, liên quan quái gì đến bọn họ chứ, lại dám chạy đến bên tai con gái ông ta mà đặt điều nói bậy!
Con gái ông ta mới ngần này tuổi đầu, sao có thể nghe những chuyện nhơ nhớp bẩn thỉu đó được cơ chứ!
Lần này thì Tô Đại Cường thực sự nổi giận.
Ông ta cũng thực sự muốn biết là ai để đến tận nhà tính sổ một trận ra trò.
Hèn gì đứa con gái vốn dĩ chỉ hơi nghịch ngợm một chút của ông ta lại biết thế nào là gian díu dan díu mập mờ, còn biết đường đi chặn đầu người ta, hóa ra tất cả đều do lũ khốn nạn kia dạy hư!
Tô Ninh mặc kệ ông ta đang tự biên tự diễn nghĩ ra những gì trong đầu, tiếp tục bàn điều kiện với ông ta.
“Hôm nay con đã nghĩ rất nhiều, đột nhiên con cũng thông suốt rồi. Mặc dù nhân phẩm của cha chẳng ra làm sao, nhưng so với người ngoài, chắc chắn cha vẫn thương con hơn.
Vả lại cha với người đàn bà kia cũng đã kết hôn rồi, lại còn có cả con nữa, con có muốn ngăn cản bà ta bước chân vào căn nhà này cũng chẳng được. Con có thể đồng ý, nhưng con có điều kiện.”
Nhìn cô con gái tám tuổi đang ngồi đàm phán điều kiện với mình một cách vô cùng nghiêm túc, trong lòng Tô Đại Cường xót xa không thôi.
Xin lỗi con gái nhé.
Ông ta xích lại gần, nở nụ cười mang chút nịnh nọt.
“Con gái, con nói đi.”
Tô Ninh khoanh hai tay trước ngực: “Đồng chí Tô Đại Cường, tôi đang nói chuyện rất nghiêm túc với đồng chí, xin đồng chí hãy chỉnh đốn lại thái độ của mình.”
Tô Đại Cường lập tức ngồi thẳng tắp, hai bàn tay đặt ngay ngắn lên đùi, giọng điệu vô cùng nghiêm chỉnh: “Được rồi đồng chí Tô Ninh, tôi xin tự kiểm điểm, tôi chỉnh đốn thái độ ngay đây, đồng chí có thể nói tiếp rồi.”
Tô Ninh: “…”
Lão già này đúng là…
Khụ khụ.
Không tự chủ được, chính cô cũng bắt chước ngồi theo dáng vẻ y hệt của lão cha cặn bã.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

