Tức đến thở không ra hơi, bà ta mấp máy môi, nhất thời chẳng biết phải cãi lại thế nào.
Cuối cùng, dứt khoát đưa tay ôm lấy bụng, ngước đôi mắt ngấn lệ nhìn Tô Đại Cường:
“Đại Cường, anh… anh lên tiếng nói một câu đi chứ~”
Tô Đại Cường: “…”
Nếu không nhờ con gái phân tích cặn kẽ, ông ta căn bản chẳng nhận ra Vương Thúy Lan đang ngấm ngầm chê con gái mình lười biếng để bôi xấu con bé.
Tất nhiên, điều làm ông ta kinh ngạc hơn cả lúc này là Vương Thúy Lan lại nỡ bắt đứa con gái mới chín tuổi đầu của mình đi giặt quần lót.
Đúng là có chút khó tin thật.
Nghe tiếng gọi vừa tức tưởi vừa uất ức lại xen lẫn van nài của Vương Thúy Lan, Tô Đại Cường vốn định làm ngơ, nhưng nhìn thấy bàn tay bà ta đang run rẩy xoa bụng…
Ông ta đột ngột quay đầu nhìn sang Tô Ninh:
“Con…”
Tô Ninh khẽ nheo mắt lại, ánh nhìn nguy hiểm lóe lên.
Lão già trời đánh, cha muốn đứng ra bênh vực à?
Tô Đại Cường vội vàng rụt cổ, quay phắt đầu lại gắp một miếng thịt kho tàu lớn bỏ vào bát Vương Thúy Lan:
“Ăn cơm đi, mau ăn cơm đi em.”
Vừa nói, ông ta vừa lần lượt gắp thêm thịt cho cả Tô Ninh và Mạnh Hân Điềm:
“Con gái, ăn mau đi con.”
“Điềm Điềm cũng ăn đi nhé, mau ăn đi con.”
Miệng nhét đầy thịt rồi thì sẽ chẳng còn thời gian mà cãi nhau nữa.
Nhìn bộ dạng lảng tránh đó của Tô Đại Cường, Vương Thúy Lan thừa hiểu rằng giữa bà ta và con gái ruột, Tô Đại Cường tuyệt đối sẽ không bao giờ đứng về phía mình.
Trong lòng bà ta nghiến răng nghiến lợi căm hận.
Đồ đàn ông tồi tệ!
Bên ngoài, bà ta vẫn để nước mắt lưng tròng, bày ra vẻ mặt chịu uất ức ngập tràn, vừa cúi đầu và cơm vừa thỉnh thoảng liếc nhìn Tô Đại Cường.
Mạnh Hân Điềm thì đã quá quen với những màn diễn kịch này của mẹ ruột.
Đừng nhìn bề ngoài mẹ mình uất ức đáng thương thế nào, toàn là giả vờ cả thôi, trong bụng chắc chắn đã chửi rủa ầm ĩ rồi.
Cô bé cúi gằm mặt, cắm cúi ăn lấy ăn để.
Đã lâu lắm rồi không được ăn nhiều thịt như thế này, nhân lúc có chú Tô và Ninh Ninh ở đây mẹ sẽ không dám ngăn cản, cô bé phải tranh thủ ăn nhiều thêm một chút.
Tô Ninh ném cho Vương Thúy Lan một ánh nhìn khiêu khích, đợi đến khi lão cha gắp thêm cho mình miếng thịt nữa mới chịu cúi đầu thưởng thức bữa ăn.
Hiệp này, Tô Ninh toàn thắng.
Sau màn thăm dò thất bại ê chề này, Vương Thúy Lan không dám giở trò vặt vãnh thêm nữa.
Tô Ninh thấy Vương Thúy Lan biết điều an phận thì cũng chẳng hơi đâu chủ động gây sự.
Cứ xem như có thêm một người giúp việc không công trong nhà.
Còn về Mạnh Hân Điềm, cô cũng không chủ động tiếp cận, phần lớn đều là Mạnh Hân Điềm tự tìm đến cô.
Ban đầu Tô Ninh không thích dính dáng gì đến cô bé.
Tuy Mạnh Hân Điềm có bản tính không tồi, nhưng ai cũng biết, nữ chính trong truyện luôn đồng nghĩa với rắc rối và phiền toái.
Thế nhưng sau vài lần dẫn cô bé ra ngoài, Tô Ninh lại phát hiện ra công dụng thần kỳ khác của nữ chính.
Chẳng hạn như, mỗi khi cô muốn mua món gì đó, cách tốt nhất là phải dậy thật sớm đi xếp hàng để tranh mua trước người khác.
Thế nhưng hễ dắt theo nữ chính, cho dù hợp tác xã mua bán hết sạch hàng thì lúc bước ra cửa cũng sẽ tình cờ gặp được người dân dưới quê lên bán đồ, hoặc gặp phải người của chợ đen lén lút kéo mối chào hàng.
Dẫn theo Mạnh Hân Điềm đến vựa ve chai, giữa cái nơi đã bị người ta lục lọi đến tám trăm lần chẳng còn nổi một cọng lông, Tô Ninh vẫn có thể dễ dàng đào bới ra được một, thậm chí là nhiều món đồ bất ngờ đầy giá trị.
Đây chính là định luật huyền học của nữ chính.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)