Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Buổi tối, Quản Uyển Kiều nói sẽ đưa An Thúy đi đặt may sườn xám, nhưng cuối cùng lại chỉ mời thợ may tới tận nhà đo số đo cho cô. Vừa đo xong, trong biệt thự liền có vài người đến.
“Không phải người ta vẫn nói sức mạnh tình mẫu tử sao?”
“Tình mẫu tử gì chứ, chị dâu cả đời chỉ có một đứa con gái này, nửa đời sau còn phải trông cậy vào nó, sao có thể trơ mắt nhìn chỗ dựa của mình bị phá hủy được? Xui xẻo là ở chỗ bà ấy vướng phải một bà mẹ chồng như thế, may mà chúng ta không phải con ruột của bà ta, chứ không thì chắc cũng khổ rồi.”
Ba người phụ nữ vừa nói vừa cười, giọng điệu đầy ẩn ý, vừa bước vào phòng khách với nụ cười giả lả và thái độ giễu cợt. Nhưng khi ánh mắt chạm phải An Thúy đang đứng giữa phòng khách, bước chân họ khựng lại, biểu cảm cũng thoáng sững sờ.
Trên lầu, Quản Uyển Kiều và Phong Tuyết Nguyệt đã nghe rõ từng lời họ nói, sắc mặt cả hai lập tức trở nên khó coi, đứng lặng bên cầu thang.
An Thúy khoanh tay, ánh mắt đánh giá sắc bén đổ dồn vào ba người phụ nữ trung niên với vẻ ngoài khác biệt, nhưng lại có một sự tương đồng kỳ lạ. Trang điểm kỹ lưỡng, phục sức sang trọng, nét tương đồng nhất chính là sự cay nghiệt và ganh tị hiện rõ trên khuôn mặt. Họ gọi Quản Uyển Kiều là “chị dâu”, gọi cha của An Thúy là “anh cả” – hẳn là ba người con riêng của nhà họ Phong, mỗi người có mẹ khác nhau, không ai là con ruột của bà cụ Phong cả.
Bà cụ nhà họ Phong cũng là người nham hiểm. Gả cho một người chồng trăng hoa, bà ta dứt khoát cắm cho ông Phong một cái sừng to, sinh ra một đứa con trai hoàn toàn không dính dáng gì tới nhà họ Phong. Chỉ có Phong Tuyết Tôn, nam chính, biết rõ cha mình thực chất là con riêng của bà nội, còn những người khác thì hoàn toàn không hay biết gì cả.
“Chị dâu, cô gái này… chẳng lẽ là Tuyết Tình?” – Cô cả Phong Bích Hà mặc váy dạ lông màu xanh lục trố mắt hỏi.
“Là cháu.” – Không đợi Quản Uyển Kiều lên tiếng, An Thúy bình thản trả lời.
“Trời ơi, giọng điệu đúng là lớn lên ở Anh quốc nha? Thật xinh đẹp, còn đẹp hơn cả con bé Tuyết Nguyệt nữa đấy.” – Cô hai Phong Hải Huệ khoác khăn đỏ, cười tươi kéo tay An Thúy thân mật ngắm nghía.
Sắc mặt Phong Tuyết Nguyệt lập tức trở nên khó coi, ánh mắt lướt qua gương mặt An Thúy, âm thầm siết chặt nắm tay.
“Chị dâu, chị làm vậy cũng không có đạo lý lắm đâu, con bé xinh đẹp thế này mà chị lại nhẫn tâm để nó làm bia đỡ đạn cho Tuyết Nguyệt? Đúng là đứa trẻ không mẹ như cỏ dại mà.” – Cô ba Phong Hồng Diệp lên tiếng.
Ba người rõ ràng tới để gây chuyện. Sắc mặt Quản Uyển Kiều trở nên khó coi, ánh mắt vô thức nhìn An Thúy đang nheo mắt dò xét mình, trong lòng chột dạ, càng thêm căm ghét ba người kia. Bà lạnh giọng mắng: “Các người đang nói năng bậy bạ gì đó? Bao nhiêu năm rồi mà vẫn không biết giữ mồm giữ miệng, suốt ngày ăn nói linh tinh, không biết nghĩ cho gia đình mình, đúng là gái gả chồng như bát nước đổ đi!”
Ba người kia nghe lời ám chỉ, sắc mặt cũng thay đổi. Họ vốn là con riêng, được bà già kia giữ lại chỉ để làm quân cờ liên hôn, dọn đường cho con trai của bà ta. Họ được sống sung túc là vì còn có chút giá trị, nếu bị bà ta bỏ rơi, chồng họ sẽ nhanh chóng bị ‘bé ba’ bên ngoài kéo đi.
Vì vậy, cả ba không dám nhiều lời, sợ chọc giận Quản Uyển Kiều, khiến bà ta mất khống chế rồi mách lại với bà cụ. Tuy Quản Uyển Kiều cũng không được bà cụ Phong yêu thích, nhưng ít ra còn có đứa con gái hữu dụng.
“Ha ha, chị dâu cần gì phải tức giận vậy? Chúng em chỉ đùa chút cho vui thôi, là thiếu phu nhân nhà họ Phong mà đến chút lòng dạ cũng không có sao?” – Phong Hồng Diệp biết đánh vào điểm yếu của người khác, vừa nói vừa xát muối vào lòng Quản Uyển Kiều. Ai cũng biết, trong cái nhà này, Quản Uyển Kiều không khác gì công cụ sinh sản của Phong Chính Huy.
Sắc mặt Quản Uyển Kiều lập tức sa sầm.
“Ôi chao, sắp đến giờ hẹn ở thẩm mỹ viện rồi, phải đi thôi. Tình Tình này, nếu vài ngày tới còn được ra ngoài, nhớ rủ các cô đi dạo phố nhé.” – Phong Bích Hà mỉm cười, dẫn hai em gái kiêu ngạo rời đi.
Không gian trong phòng khách như bị bao phủ bởi sự yên lặng trước cơn bão.
Phong Tuyết Nguyệt liên tục vỗ lưng Quản Uyển Kiều trấn an, sắc mặt u ám không ngừng liếc nhìn An Thúy vẫn thảnh thơi đi lại dưới lầu, thì thầm: “Mẹ, phải làm sao đây? Con nhỏ này chắc chắn đã nghi ngờ rồi, có khi nào nó sẽ bỏ trốn không?”
Đó cũng là điều Quản Uyển Kiều đang lo, tất cả là lỗi của ba con mụ đáng ghét kia!
“Có lẽ… hai người nên cho tôi một lời giải thích?” – An Thúy bước đến giữa phòng khách, rót một ly nước, không uống mà chỉ đung đưa dưới ánh đèn, thong thả lên tiếng. Nữ chính nguyên tác từng trải qua cảnh tượng y hệt, nhưng lại bị lừa dối qua loa vài câu là xí xóa.
Biểu cảm của An Thúy lại quá mức bình tĩnh, khiến người khác khó đoán được tâm tư. Quản Uyển Kiều cảm thấy bất an, lập tức gằn giọng quát: “Thái Tâm! Lên dọn phòng cho cô Tình! Ông Đường, đưa tiểu thư về phòng nghỉ ngơi, dạo này thời tiết không tốt, tốt nhất nên ở trong phòng, đừng để làn da mịn màng bị tổn thương!”
Tất cả những người ngoài An Thúy đều lộ rõ vẻ hả hê. Đường Thái Tâm – người đang lén ăn bánh trong bếp lập tức đặt xuống miếng bánh còn dang dở, lộ ra nụ cười độc ác, hí hửng chạy lên lầu. Cô ta đã mong ngày này từ lâu rồi, xem con nhỏ này còn dám coi thường ai nữa không! Đây gọi là “gió xoay chiều” đấy!
An Thúy nhìn chằm chằm Quản Uyển Kiều, trong khoảnh khắc Đường Bá tới gần, cô bất ngờ hất cả ly nước vào mặt ông ta, giọng lạnh lùng mắng: “Muốn chạm vào tôi bằng bàn tay dơ bẩn đó à? Đồ ghê tởm.”
“A! Con mẹ mày, đồ khốn!” – Đường Bá là bà con xa được Quản Uyển Kiều mang vào nhà họ Phong sau khi cưới, vốn chẳng có chút giáo dưỡng nào. Bị hắt nước đầy mặt, ông ta lập tức chửi rủa, định ra tay, nhưng An Thúy đột nhiên rút ra một ống hút thuốc dài như gậy chỉ huy với hoa văn vàng sang trọng, dí sát vào mũi ông ta. Đường Bá giật mình, tưởng cô rút ra vũ khí nên né sang bên, giẫm trúng vũng nước suýt ngã.
“Đường Bá!” – Lý Di chạy đến đỡ, vừa nhìn rõ chỉ là cây ống hút thuốc thì lập tức gào lên: “Cô điên à!”
An Thúy mím môi, không ai dám vô lễ với cô suốt nhiều năm qua. Cô chỉ xoay nhẹ ống hút trong tay, không làm gì thêm, thu tay lại rồi chậm rãi quay đi, vẻ mặt vẫn ngạo nghễ: “Không muốn tay và miệng thối rữa thì tốt nhất nên giữ gìn. Đồ ghê tởm.” – Rồi nhìn sang Quản Uyển Kiều, lạnh lùng nói:
“Để tôi đoán xem… bà đang định trở mặt và giam tôi lại, đúng không, ‘phu nhân’?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
