Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô khoác trên mình chiếc váy dài màu đen, vóc dáng yêu kiều, phong thái tao nhã tựa như một đoá hoa nở trong sương mù, lười nhác tựa vào bức tường ảo ảnh bồng bềnh như mây. Đôi môi đỏ như lửa khẽ hé, ngậm lấy ống điếu vàng dài, rít một hơi sâu, rồi thản nhiên nhả khói. Làn khói trắng lững lờ tỏa ra, lấp ló khuôn mặt tuyệt mỹ sau màn sương mờ ảo. Nếu lúc này có người ở đó, dù là nam hay nữ, chắc chắn cũng sẽ theo từng nhịp thở của cô mà mê mẩn. Đáng tiếc, xung quanh cô lúc này chỉ có một hệ thống máy móc không biết thưởng thức nghệ thuật.
Cô gái “xuất chúng” này là bệnh nhân của một viện tâm thần. Trước khi nhập viện, cô là một nhà khoa học nổi danh toàn cầu. Nhưng sau một tai nạn trong thí nghiệm và khiến người yêu của mình tử vong, cô đã hoàn toàn mất kiểm soát tâm trí. Dù tâm thần có vấn đề, cô vẫn là "nữ hoàng" của viện, xinh đẹp nhất, tao nhã nhất, cao quý nhất. Dù kiêu ngạo thế nào, nhưng khi tỉnh táo, cô đều khiến toàn bộ bác sĩ và y tá si mê. Khi lên cơn, họ cũng chẳng thể rời mắt, bởi lẽ cô không la hét hay đập phá, chỉ thường xuyên nói chuyện với không khí, ngâm thơ tình, và đôi khi… tự sát.
Vì giá trị “vô giá” của cô, viện tâm thần đã áp dụng chế độ quản lý cực kỳ nghiêm ngặt. Hệ thống 524, vốn đang chán nản vì thiếu nhân tài, liền đánh liều ký hợp đồng với cô, hy vọng thu được điều gì đó "mới mẻ".
Chẳng bao lâu sau, 524 đã bắt đầu hối hận.
Sau hàng trăm lần sàng lọc, cuối cùng lại chọn nhầm một “bà tổ” khó chiều bậc nhất! Vừa bước vào không gian hệ thống, An Thúy không hề ngạc nhiên hay hoảng loạn như người khác, mà chỉ bình thản đảo mắt nhìn quanh, quan sát giao diện cửa hàng trôi nổi, lướt qua các thẻ nhiệm vụ. Sau đó, cô rất tỉnh táo... bắt đầu ra giá.
Cô yêu cầu đủ thứ từ điều kiện làm việc, thiết bị, đãi ngộ. Nếu không cho? Vậy thì không làm! Hệ thống chỉ biết nghiến răng nuốt giận, móc hầu bao riêng để chiều cô. Cuối cùng, 524 đành dùng “chiêu lớn” dụ dỗ: nếu cô có thể giành được giải thưởng một tỷ điểm, trở thành minh tinh hệ thống, sẽ có người thuộc nền văn minh ngoài hành tinh tới đón cô đi, đến với thế giới phù hợp hơn với trí tuệ của cô. Nghe đến đây, An Thúy cuối cùng cũng động lòng.
524 âm thầm thở dài: mong cô nàng đừng bỗng nhiên lên cơn rồi tự sát giữa nhiệm vụ, nếu không thì vốn đầu tư chắc chắn tan thành mây khói. Trước đó nó đã ký nhầm vài “streamer giá rẻ”, kết quả chẳng ai có đủ thực lực, lương bổng thì lẹt đẹt đến mức không đủ trả tiền thuê server.
Nữ chính – Phong Tuyết Tình – là con ruột của trưởng nam dòng họ Phong, vốn thất lạc từ nhỏ và được một quý tộc sa sút ở Anh quốc nhận nuôi. Nhiều năm sau, cô bất ngờ được "tìm lại", lý do là vì bà cụ nhà họ Phong cần... tủy xương và thận của Phong Tuyết Tình để cứu con trai mình, chính là chú ruột cô, đang mắc cả suy thận lẫn ung thư máu.
An Thúy lựa chọn xuyên vào vai nữ chính cũng chỉ vì bản gốc quá “não tàn”! Suốt hơn ba triệu chữ, nhân vật chính luôn ngây thơ tin người đến mức vô lý. Biết rõ cha ruột mình năm xưa vì bị mẹ kế (bà cụ họ Phong) hãm hại mà rời nhà, chết nơi đất khách, nhưng chỉ vài lời ngon ngọt là cô đã bằng lòng hiến tủy cứu đứa con riêng của bà cụ ác độc đó. Đến khi phát hiện mình bị lừa, cô vẫn nói: “Chỉ cần họ trả lại di vật của cha tôi, tôi sẽ sẵn sàng hiến thận – cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp.”
Đọc đến đây, độc giả chỉ muốn… phun máu ba thước!
Chính sự “thuần khiết đến ngu ngốc” của nữ chính đã khiến nam chính Phong Tuyết Tôn chú ý. Anh là đại thiếu gia kiêm gia chủ nhà họ Phong, nổi danh với biệt danh “bàn tay vàng phẫu thuật”, có lời đồn rằng không ai anh muốn cứu mà không sống dậy được. Trên danh nghĩa là anh họ của nữ chính, nhưng sự thật… anh hoàn toàn không có quan hệ huyết thống gì vì cha anh là con riêng của bà cụ Phong, vốn chẳng phải người nhà họ Phong.
Dĩ nhiên, nữ chính được nam chính bảo vệ, giữ lại quả thận. Nhưng chuỗi dài hiểu lầm, âm mưu, hãm hại vẫn nối tiếp nhau. Cặp đôi “ngược nhau đến chết” suốt ba triệu chữ, đến khi người cha nuôi quý tộc sa sút của nữ chính bất ngờ "hồi sinh" và tái xuất giang hồ, cô cũng theo đó kế thừa tước vị quý tộc, trở về trong ánh hào quang, khiến tất cả phản diện run rẩy ăn năn. Sau một màn dây dưa cuối cùng, nam nữ chính cũng chính thức đến với nhau.
An Thúy chỉ cần liếc qua phần tóm tắt thì đã thấy đau mắt, nên cô lập tức quyết định đích thân nhập vai nữ chính.
Rất thú vị!
“Bắt đầu đi.”
Hệ thống 524 lập tức khởi động và đưa cô vào thế giới nhiệm vụ đầu tiên.
Cùng lúc đó, một kênh livestream mới mang mã số “An Thúy524” xuất hiện. Vì đây là buổi phát sóng đầu tiên của một tân binh hoàn toàn, phòng livestream trống trơn, chẳng có lấy một người xem.
Tại một lâu đài cổ, cặp vợ chồng quý tộc sa sút, những người chỉ mới nhận nuôi cô con gái này được vỏn vẹn hai ngày vẫn đang sốt sắng tìm kiếm cô sau khi cô bỗng dưng biến mất. Cuối cùng, họ phát hiện ra cô đang ở trên gác mái.
Thời gian “vèo vèo” trôi qua hơn mười năm.
An Thúy, người trong thân phận mới mang tên Phong Tuyết Tình, chính là nữ chính của câu chuyện. Cô đã trưởng thành, và người nhà họ Phong đã tìm tới.
---
Nước S, thành phố S.
Tọa lạc giữa sườn núi vắng vẻ, Phong phủ, đây là dinh thự của gia tộc y học lừng danh, nổi bật với những nhà kính trồng đầy thảo dược quý. Các nhà kính ấy như những cung điện thủy tinh mộng mị, nhưng đáng tiếc bên trong lại không có những đóa hoa tuyệt đẹp và nàng công chúa mà chỉ có vô vàn loại dược thảo chữa bệnh và công nhân đang chăm sóc cây trồng.
Dưới chân núi, có một biệt thự ba tầng cũng thuộc về gia tộc Phong.
Trong phòng khách tầng một, một người phụ nữ trung niên quý phái đang ngồi cùng hai cô gái trạc tuổi sinh viên. Một người có gương mặt tinh xảo y hệt bà, đẹp như hoa nhài. Cô gái còn lại thì bình thường hơn nhiều.
“Mẹ, mẹ chắc chắn sẽ không xảy ra vấn đề gì chứ?” – Phong Tuyết Nguyệt thấp thỏm khuấy tách cà phê, lại lần nữa hỏi.
“Yên tâm đi. Mẹ đã điều tra rõ ràng khi còn ở Anh rồi.” – Quản Uyển Kiều cúi mắt vuốt ve chiếc vòng ngọc trên cổ tay trái, giọng điệu lạnh nhạt xen lẫn khinh miệt: “Con bé đó chỉ là một đứa mồ côi được một quý tộc sa sút nhận nuôi, ông ta cũng đã chết cách đây không lâu. Ngoài cái danh, chẳng còn lại gì. Không họ hàng, không thế lực, không chống lưng.”
“Nhưng nghe nói mười sáu tuổi nó đã đỗ vào đại học danh tiếng mà?” – Tuyết Nguyệt vẫn chưa an tâm. Dù biết việc đưa cô gái kia trở về là để phục vụ mục đích riêng, nhưng cô không muốn địa vị công chúa độc tôn của mình bị lung lay.
“Hừ, cái thứ trường học ‘viện thần học’ quái quỷ gì đó. Nghe đã thấy bệnh. Cả ngày ảo tưởng mình là tiểu thư quý tộc, đến trường cũng như đứa lập dị, chẳng hòa nhập nổi với ai. Ngoài gương mặt giống mẹ nó, chuyên dùng để quyến rũ đàn ông ra thì chẳng có chút giá trị nào.”
“Còn bà nội và anh cả thì sao…?”
“Yên tâm. Con còn không rõ bà nội con à? Với lại họ đều ở trên núi, không quan trọng. Với loại bình hoa rỗng tuếch không chút thiên phú y học như nó, đem đi tháo ra từng mảnh cũng chẳng ai tiếc.” – Nói đến đây, Quản Uyển Kiều siết chặt chiếc vòng ngọc, rồi lại nở nụ cười dịu dàng với con gái mình: “Bảo bối của mẹ, chẳng ai có thể lay chuyển được địa vị của con cả. So với con, họ thà bỏ nó, xét cả trên phương diện tình cảm hay là lợi ích.”
“Vâng.” – Phong Tuyết Nguyệt khẽ đáp, ánh mắt tối lại, sự bất an biến mất, thay bằng vẻ kiêu ngạo lạnh lùng.
“Cũng phải thôi, phu nhân, tiểu thư. Nói thật bây giờ có tiểu thư nhà nào sáng giá hơn người được chứ?” – Đường Thải Hinh, cô người hầu trẻ của nhà họ Phong vội vàng lên tiếng nịnh nọt.
“Miệng cô ngọt thật đấy.” – Tuyết Nguyệt cười khẽ, mắt lộ vẻ đắc ý: “Có tin gì từ ba cô chưa? Ông ấy đến nơi rồi chứ?”
“Ba tôi nhắn là đã tới sân bay từ sớm. Giờ chắc cũng sắp về tới… để tôi—”
“Phu nhân, tiểu thư, anh Đường và mọi người về rồi ạ.” – mẹ của Thải Hinh – Lý Di từ ngoài bước vào thông báo.
Thải Hinh lập tức tò mò muốn chạy ra nhìn thử “cô tiểu thư điên khùng” kia. Tuyết Nguyệt cũng không kìm được sự hiếu kỳ, nhưng vẫn giữ vẻ bình thản. Phải đợi đến khi Quản Uyển Kiều nhấp hết tách trà xanh một cách duyên dáng và bước ra ngoài với phong thái chủ nhân, hai cô gái trẻ mới lập tức theo sau.
Lối vào biệt thự là con đường riêng của Phong gia. Dù lên núi hay vào biệt thự, đều phải đi qua nơi này.
Trước cổng sắt lớn của biệt thự, hai chiếc xe tải và một xe hơi đang đậu sẵn. Cửa sau của xe tải mở toang, công nhân đang tất bật chuyển từng kiện hàng xuống. Quản gia Đường mồ hôi nhễ nhại, vẻ mặt đầy mệt mỏi và khó chịu. Bên cạnh ông là một cô gái đang đứng quay lưng lại, tay cầm chiếc ô che nắng kiểu cổ điển, phần thân trên bị che khuất, chỉ thấy chiếc váy đen ôm sát lấy thân dưới và không để lộ một chút da thịt nào.
“Chuyện gì thế kia?” – Quản Uyển Kiều cau mày hỏi, ánh mắt dừng lại ở hai chiếc xe tải.
Câu hỏi vừa dứt, chú Đường quay đầu lại, người đang cầm ô cũng quay lại theo.
Và ngay khoảnh khắc đó, nhanh đến mức không ai kịp chuẩn bị, cả thế giới như ngừng lại.
Giống như một đóa hồng đen lộng lẫy bất ngờ nở rộ giữa màn đêm, ánh bạc lóe lên nơi từng đường gân váy, cả không gian như bị xé toạc bởi vẻ đẹp phi thực tế ấy.
Cô gái mặc chiếc váy dài cổ điển màu đen đậm chất quý tộc Anh, tay áo dài, cổ cao, thân váy ôm sát từ vai đến hông, rồi thả buông mềm mại đến tận mắt cá chân. Trên đầu đội mũ cùng tông, mặt được che bởi một lớp mạng mỏng màu đen. Ẩn dưới lớp voan ấy là đôi môi đỏ rực như ngọn lửa.
Cô đứng đó, yên tĩnh, cao quý và mê hoặc, như thể sinh ra từ chiều không gian khác, chỉ để khiến người ta nín thở mà ngắm nhìn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
