Không nói gì tức là ngầm thừa nhận. Chu Yến Minh nghĩ đến trước đây thiếu niên chỉ chụp ảnh cho mình, giọng nói buồn bực khó chịu giống như người chồng đang ghen, “Chụp gì vậy? Cho tôi xem thử.”
Tống Úc chiếu lệ nói, “Chẳng có gì đâu…… Nhanh ăn cơm đi.”
Cho dù mặt mày Chu Yến Minh trông không vui, nhưng anh ta không hỏi nữa, mà giúp thiếu niên mở hộp cơm và tách đôi đũa.
Tống Úc cúi đầu chậm rãi nhai đồ ăn. Trong lúc cậu tưởng rằng mọi chuyện đã xong xuôi, Chu Yến Minh lại đột nhiên cất tiếng ——
“Hình như dạo này cậu rất quan tâm tới mấy người đàn ông khác.”
Tống Úc sửng sốt, quay sang nhìn người bên cạnh.
Chu Yến Minh, “Vừa chụp ảnh cho Lục Tỉnh, còn luôn xem mấy kiểu ảnh chụp đó, cậu rất thích cơ bụng sao? Thật ra tôi——”
“Tớ không —— Tớ không thích!” Tống Úc bị kích thích đến nỗi vành tai đỏ bừng như máu, chặn lại nửa câu sau mà đối phương chưa kịp thốt ra.
Bờ môi Chu Yến Minh mấp máy, cuối cùng cũng không nói thêm gì, cúi đầu tiếp tục ăn cơm.
Bộ dạng bị tổn thương của anh ta khiến Tống Úc rất áy náy.
Chu Yến Minh vẫn luôn đối xử tốt với Tống Úc, cậu không nên to tiếng nói chuyện với anh ta.
Thiếu niên phát ra âm thanh nhỏ nhẹ, thò người qua giải thích, “Tớ không chụp ảnh cho Lục Tỉnh, tớ chỉ không cẩn thận chụp phải anh ta thôi, tớ sẽ xóa bức hình chụp được.”
“Còn có mấy bức ảnh trước đó nữa, tớ không thích coi mấy kiểu ảnh đó đâu.”
“Cậu đừng buồn, buổi chiều tớ sẽ đi xem cậu thi đấu, chụp ảnh cho cậu.”
Tống Úc còn muốn nói thêm gì nữa, nhưng thu được cảnh báo rằng cậu OOC, vì thế đành im lặng. Nhưng mấy câu nói này của cậu đã thành công dỗ ngọt Chu Yến Minh.
Gương mặt đội trưởng đội bóng rổ tỏ ra thư thái, anh xé bịch sữa chua hộ thiếu niên bên cạnh mình.
Tất cả mọi người không có phát hiện ra, gương mặt của Tạ Chi Diễn đã âm trầm như mực.
Cách thời gian thi đấu khoảng mười phút, Tống Úc ngoan ngoãn ngồi trên ghế, chờ 009 công bố nhiệm vụ, rồi lấy điện thoại di động ra.
Còn chưa kịp bấm vào camera, di động liền rung lên mấy đợt.
Một tin nhắn hiện lên màn hình.
Tống Úc tưởng là thông báo quan trọng nào đó.
Nhưng khi bấm vào coi, thì thấy đó là số điện thoại xa lạ...
[Cục cưng, để cổ áo trễ xuống, là muốn quyến rũ ai đó ư?]
Giữa mùa hè oi bức, Tống Úc lại cảm thấy lạnh cả sống lưng.
Cậu rất muốn thuyết phục bản thân rằng có ai đó đã nhắn nhầm tin nhắn cho mình, và lấy hết can đảm chuẩn bị nhắn lại, nhưng mà có hai tin nhắn được liên tiếp gửi tới khiến cậu đành từ bỏ ý định này ——
[Hôm nay cưng mặc chiếc áo sơ mi màu lam nhạt, trông rất dễ thương.]
[Muốn chơi cưng.]
Lông mi Tống Úc không ngừng run rẩy, cậu cúi đầu nhìn chiếc áo mình đang mặc.
Hôm nay trời nóng nực, lại ở bên ngoài, cho nên cậu không có cài hết cúc áo như thường ngày, mà cởi hai viên cúc ở trên cùng ra.
Nhưng đây chỉ là kiểu ăn mặc bình thường.
Còn chuyện quyến rũ ai đó…… Gương mặt Tống Úc tái nhợt, nhíu mày hỏi 009, [Có thể tìm ra chủ nhân số điện thoại này không?]
Qua một hồi lâu, 009 mới lên tiếng, [Xin lỗi ký chủ.]
Tống Úc nắm chặt điện thoại di động, nhìn xung quanh một vòng, thấy mọi người đều dồn sự chú ý vào trận bóng sắp diễn ra, tóm lại không phát hiện ra người nào khả nghi.
Song vẫn cảm thấy ai nấy đều đáng ngờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

