Ngày hôm sau khi thức dậy, bên cạnh đã không có ai.
Tống Úc nhìn đồng hồ, mới sáu giờ hơn. Cậu không cảm thấy buồn ngủ, nên xuống giường đi đến bồn rửa tay để vệ sinh mặt mũi. Cửa phòng tắm vừa mở, Chu Yến Minh từ bên trong đi ra với mái tóc ướt, trông giống như mới tắm rửa xong.
“Cậu không ngủ nữa ư?” Thấy vùng da dưới mắt thanh niên hiện lên quầng thâm, mặt mày cũng mệt mỏi, Tống Úc hỏi han, “Có phải do tớ làm phiền cậu không?”
Chu Yến Minh lắc đầu.
Anh không nói cho thiếu niên biết sự thật là chính mình không ngủ cả đêm, cũng không cho thiếu niên biết vừa rồi mình đã làm gì trong phòng tắm.
Sáng nay hai người không có tiết học, nên họ đi tìm quản lý ký túc xá để hỏi thăm tình hình thợ sửa chữa. Quản lý ký túc xá nói đã gọi điện cho thợ sửa tới, nhưng dự kiến ba đến bốn ngày sau mới đến sửa được.
“Vậy trong mấy ngày tới cậu ở chung với tôi đi.” Chu Yến Minh ngẫm nghĩ, “Nếu không lỡ nước lại chảy xuống giường cậu thì sao?”
Tống Úc vốn không muốn làm phiền Chu Yến Minh, nhưng chẳng còn cách nào khác nữa, đành phải gật đầu đồng ý.
*
May mắn trong mấy ngày này cũng chưa có nhiệm vụ gì mới, nhưng mà thanh tiến độ cốt truyện vẫn chậm rãi tăng lên.
Tống Úc phát hiện ra mình xây dựng mối quan hệ thân thiết với Chu Yến Minh là cách làm đúng đắn, cho dù là Tạ Chi Diễn hay là Lục Tỉnh, bọn họ giống như đều thích tiếp xúc với Chu Yến Minh, thậm chí cả lúc đi học cũng ngồi gần nhau.
Hơn nữa cốt truyện giống như đang phát triển theo chiều hướng tích cực.
Thỉnh thoảng Tống Úc sẽ tìm Tạ Chi Diễn để nhờ anh ta giải bài tập, Chu Yến Minh và Lục Tỉnh ngồi gần đấy sẽ châm chọc mỉa mai nhau, nói rằng chính mình cũng biết giải bài tập, về sau có thể đến hỏi bọn họ.
[Bọn họ đã bắt đầu tị nạnh nhau vì nhân vật chính thụ rồi!]
009 trầm mặc vài giây, cuối cùng vẫn lên tiếng “Ừ”.
009: [Chỉ cần khiến đối phương cho rằng cậu không có chụp hình nhân vật chính thụ, nhiệm vụ sẽ thành công, đạt được tích phân 1500.]
Vào ngày diễn ra trận chung kết, Tống Úc được Chu Yến Minh xếp cho một chỗ ngồi tốt. Mấy thanh niên chuyên ngành thể dục đều có sức khỏe rất tốt, thời gian hiệp một mới trôi qua một nửa mà điểm số đã dẫn đầu tạm đứng thứ nhất.
Mỗi đội đều có khu vực nghỉ ngơi riêng, đồ ăn cũng được các tình nguyện viên chuyên môn đưa tới. Tống Úc vốn định giúp đỡ bưng nước, nhưng bị mọi người ngăn cản, bọn họ chen lấn tranh nhau bưng hết nước đi. Tống Úc chỉ có thể phân phát đồ ăn vặt có sẵn, nhưng hình như mọi người ai nấy đều rất đói, cậu chưa kịp phát cho mấy người Chu Yến Minh thì đồ ăn vặt đã không còn nữa.
Chu Yến Minh tức giận đến nỗi cười ra tiếng, kéo người bạn nhỏ đang bận rộn lại bên mình, thò tay ra, “Cậu là đồ vô ơn, tôi đối tốt với cậu như vậy, của tôi đâu?”
Tống Úc nhìn balo trống rỗng, an ủi, “Trong ký túc xá vẫn còn một bịch, cho cậu đấy.”
Chu Yến Minh gật đầu, cất cao giọng nói, “Ồ, cho tui cả bịch ư!”
Mọi người, “???”
Không thể không nói, rất là trẻ con.
Tuy nhiên, có ai đó đã âm thầm ghen tị.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


