“Cho cậu.”
Tống Úc quay người lại, Tạ Chi Diễn đang đưa một chai nước khoáng đã mở nắp cho cậu.
“Cảm ơn……”
Trên mặt Tạ Chi Diễn không có biểu cảm khác lạ nào, nhưng cũng có thể anh ta đang âm thầm quan sát mọi người chung quanh.
—— Để tìm ra tên biến thái đã trộm hôn mình.
Tống Úc mím môi, duỗi tay đón lấy chai nước. Cậu rùng mình trước cảm giác băng giá, khi vô tình đụng vào ngón tay của Tạ Chi Diễn.
Cơ thể Tạ Chi Diễn thật là lạnh, anh ta tắm rửa bằng nước lạnh ư?
Tống Úc không nhịn được nhắc nhở, “Nếu cậu không làm khô tóc cứ để vậy thì sẽ bị cảm đấy.”
“Vậy ư?” Tạ Chi Diễn lấy khăn lông trong tay lau vài cái, giống như là người không biết tự chăm sóc bản thân.
Chẳng rõ có phải do áy náy hay không, một người không thích đụng chạm vào người khác như Tống Úc đã đứng dậy, đưa tay về phía Tạ Chi Diễn, “Để tôi lau tóc hộ cậu.”
Động tác của thiếu niên rất nhẹ, sức lực giống y như Tạ Chi Diễn tưởng tượng vậy —— Chỉ cần nắm chặt cổ tay của thiếu niên lại thì đối phương sẽ không có sức phản kháng.
Hai người mặt đối mặt, một đứng một ngồi, thanh niên vốn có thân hình cao lớn phải ngẩng đầu nhìn lên thiếu niên. Tạ Chi Diễn bình tĩnh ma sát hàm răng, đưa ánh mắt dừng lại trên đôi môi mềm mại nhạt màu.
Đôi môi của Tống Úc có hình dạng rất đẹp, nhan sắc còn là màu hồng, nhớ tới lúc nãy hành vi hôn trộm của cậu trông non nớt, chắc đây là lần đầu tiên hôn người khác.
Trái tim Tạ Chi Diễn rung động khi nhận ra đó là nụ hôn đầu của thiếu niên, gương mặt luôn lạnh lùng cũng nhuốm nét sung sướng.
Tống Úc cũng chú ý đến biểu cảm của Tạ Chi Diễn.
Vẻ mặt của thanh niên khiến cậu nhớ đến con cún bự mà mình hay vuốt ve ở nhà bà ngoại lúc còn bé. Khi được vuốt sướng thì con cún sẽ híp đôi mắt, nằm ngửa lộ cái bụng ra, trông rất hiền lành dễ thương.
Sau khi giúp thanh niên lau khô tóc xong, cảm giác áy náy trong lòng Tống Úc vơi đi một ít.
Tạ Chi Diễn mỉm cười nói câu “Cảm ơn”, thì đã bị đồng đội gọi đi tiếp tục luyện tập.
Tống Úc ngồi xem trận bóng một lúc, phát hiện điện thoại di động hết pin, nên đứng dậy đi đến phòng thay đồ lấy cục sạc. Cách đó không xa, Chu Yến Minh lạnh lùng ném quả bóng rổ, đạt được ba điểm hoàn hảo, sau đó lập tức rời khỏi sân huấn luyện.
Tống Úc đi lấy cục sạc, rồi dò hỏi 009 rằng liệu sau này còn có nhiệm vụ giống như vậy không. Cậu không muốn làm chuyện trộm hôn người khác này nữa.
[Theo cốt truyện đã định, ngài và nhân vật chính thụ chỉ tiếp xúc thân mật đúng một lần.]
Tống Úc, [Sau này tôi không cần làm nhiệm vụ nữa đúng không?]
009, [Ngài còn phải theo đuôi chụp lén, bắt nạt nhân vật chính công và những người theo đuổi nhân vật chính thụ.]
“……”
Cho dù Tống Úc không vui nhưng cũng đành phải chấp nhận, chung quy tích phân đã nằm gọn trong túi của cậu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)