Vi Lâm là tiểu thiếu gia của một đại gia tộc. Cậy nhà có quyền thế, cậu ta lúc nào cũng kiêu ngạo hống hách, lại còn thích bắt nạt người khác. Trong lớp ai cũng nhường nhịn cậu ta, Á Cách và A Hách đương nhiên cũng chẳng muốn vô duyên vô cớ đắc tội với loại công tử con nhà giàu này.
Ngặt nỗi chẳng biết Vi Lâm lên cơn điên gì mà đột nhiên quay sang nhắm vào hai người họ. Mấy hôm trước, cậu ta còn cố tình hủy hoại bài tập mà họ vừa nộp. Nếu không nhờ có người tình cờ chứng kiến, Á Cách và A Hách e là có mười cái miệng cũng chẳng biện minh nổi.
Kể từ dạo đó, cứ cách dăm bữa nửa tháng là ba người lại xảy ra xích mích. Mà lần nào cũng do Vi Lâm chủ động gây sự. Gia thế Vi Lâm hiển hách nên nhà trường không muốn đắc tội, thế nhưng A Hách lại là đệ tử ruột của giáo viên huấn luyện. Do đó, trường học nhắm mắt làm ngơ cho họ tự giải quyết ân oán cá nhân, miễn không làm loạn đến mức không thể vãn hồi. Huống hồ đây là học viện võ giả, nhà trường vốn dĩ luôn khuyến khích học viên cạnh tranh lành mạnh.
Mới hôm kia thôi, trong lúc thi đấu, Vi Lâm đã dở trò hèn hạ đánh trọng thương Á Cách ngay trước mắt bao nhiêu người. Kết quả cậu ta phải nói lời xin lỗi và chấp nhận đấu lại. Thời gian tái đấu được ấn định đúng vào sáng hôm nay. Chính vì lẽ đó, Á Cách mới mạo hiểm vào Rừng Thuần Thú tìm kiếm sủng thú chiến đấu… Vi Lâm đã có sủng thú rồi, nếu cậu ta không có thì sẽ chịu thiệt thòi cực lớn.
"Còn ba phút nữa, vẫn kịp!"
Dứt lời, cả hai lập tức vắt chân lên cổ chạy thục mạng.
Trên võ đài, vị thiếu gia với thái độ ngạo mạn nọ khẽ nhếch môi cười trào phúng:
"Không dám đến thi đấu sao? Vậy cứ coi như bọn chúng bỏ cuộc đi."
Trọng tài nhìn đồng hồ, không khỏi cau mày:
"Còn hai phút nữa. Trong hai phút cuối cùng, nếu tuyển thủ không có mặt tại sàn đấu sẽ bị xử thua do bỏ cuộc."
Vi Lâm hừ lạnh một tiếng, nét mặt vẫn tỏ vẻ dửng dưng nhưng thực chất trong lòng đã sướng rơn. Á Cách? A Hách? Giờ này chắc hai tên đó vẫn đang nằm phơi xác trong Rừng Thuần Thú rồi! Có khi đã bị Kiếm Xỉ Hổ xé xác nuốt trọn rồi cũng nên, làm sao có cửa đến đây thi đấu được nữa.
"Đếm ngược một phút…"
Trọng tài liếc nhìn đồng hồ thêm lần nữa rồi bắt đầu hô vang.
Thời gian từng giây từng giây trôi qua, nụ cười trên môi Vi Lâm càng lúc càng đắc ý. Đột nhiên, ở lối vào đấu trường xuất hiện hai bóng người khiến nụ cười của Vi Lâm cứng đờ lại. Sao có thể chứ?! Sao hai kẻ đó lại lù lù xuất hiện ở đây?! Rõ ràng cậu ta đã sai người lén rắc bột dẫn thú lên người chúng rồi cơ mà, chẳng phải lúc này bọn chúng phải đang bị dã thú rượt đuổi đến chết trong Rừng Thuần Thú sao?
Á Cách và A Hách hoàn toàn không biết sự xuất hiện của mình lại khiến Vi Lâm kinh hãi đến vậy.
"Hai bên tuyển thủ đều đã có mặt, trận đấu sẽ bắt đầu sau ba phút nữa, mời hai vị bước lên đài."
Mặc kệ thế nào, người cũng đã đến, hơn nữa còn chưa vượt quá thời gian quy định nên trận đấu vẫn phải diễn ra.
Trận đấu vừa bắt đầu, Á Cách đã lao tới đánh Vi Lâm không kịp trở tay. Vi Lâm xét cho cùng cũng chỉ là một thiếu gia được nuông chiều, dù là võ giả nhưng thực lực chẳng lấy gì làm xuất sắc, nếu không đã chẳng phải xài ám chiêu trên võ đài. Hiện tại dưới sự chứng kiến của bao nhiêu con mắt, cậu ta không dám giở trò nữa. Quả nhiên không ngoài dự đoán, trận đầu tiên cậu ta đã thua thảm hại.
"Chậc, bản lĩnh chỉ có ngần này, rốt cuộc cũng chỉ biết xài mấy mánh khóe hèn hạ."
Vốn dĩ hôm qua bị Kiếm Xỉ Hổ truy sát, khó khăn lắm mới giữ được mạng, tâm trạng cậu ta đã cực kỳ tồi tệ rồi. Sáng nay lại còn bị thầy Ô Nha phạt, thế nên lúc này Á Cách đang bực tức đến tột đỉnh. Đánh đấm trên võ đài thực chất chỉ là cái cớ để cậu ta trút giận mà thôi.
Vi Lâm cười khẩy:
"Hy vọng mày có thể cười đến phút cuối."
Trận đấu gồm có năm hiệp, ai thắng ba hiệp sẽ giành chiến thắng chung cuộc. Sau hiệp đầu tiên, hai bên được nghỉ ba phút trước khi bước vào hiệp hai. Vì hiệp đầu thắng quá dễ dàng nên Á Cách gần như chẳng tiêu hao chút võ khí nào. Nhưng Vi Lâm thì khác, cậu ta đã phải chật vật chống đỡ nên vừa bước xuống đài đã tu ừng ực mấy lọ thuốc ma năng sơ cấp.
Quy định cho phép tuyển thủ sử dụng thuốc trị liệu hoặc ma năng trong thời gian nghỉ ngơi. Dĩ nhiên, để đảm bảo công bằng, mọi loại dược tễ có tác dụng tăng cường sức mạnh đều bị nghiêm cấm. Nếu bị phát hiện, tuyển thủ sẽ lập tức bị xử thua do vi phạm luật.
"Xem ra tên nhóc này định chơi chiến thuật tiêu hao đây mà…"
Mỗi hiệp đấu đều vắt kiệt một lượng lớn võ khí. Chắc mẩm Vi Lâm đã chuẩn bị sẵn một đống dược tễ để đảm bảo bản thân luôn ra sân trong trạng thái sung mãn nhất.
"Yên tâm đi! Chúng ta cũng có bốn lọ thuốc cơ mà!"
Hơn nữa còn là bốn lọ có hiệu lực sánh ngang thuốc ma năng trung cấp! Tuyệt đối đủ sức đè bẹp vị thiếu gia này. Chơi xa luân chiến ư? Bọn họ sợ gì chứ!
"Nghèo rớt mồng tơi mà cũng đòi thi đấu, đến chai thuốc cũng chẳng dám uống cho tử tế."
"Loại mày chỉ xứng làm đá lót đường cho tao thôi."
Một chai thuốc sơ cấp mà phải chia ra uống làm mấy lần, nói ra cũng không sợ người ta cười cho rụng răng.
Biết rõ Vi Lâm lúc này đang ở trạng thái đỉnh cao nên Á Cách chiến đấu vô cùng thận trọng. Vi Lâm thì ngược lại. Thấy Á Cách chỉ dám nhấp một ngụm nhỏ, cậu ta liền đinh ninh đối phương đã cạn kiệt võ khí mà chẳng hồi phục được bao nhiêu. Nào ngờ càng đánh, sắc mặt Vi Lâm càng trở nên nặng nề.
"Sao có thể như vậy được!"
Khoảnh khắc bị đánh văng khỏi võ đài lần thứ hai, Vi Lâm vô thức thốt lên đầy khó tin.
Á Cách đắc ý nhướng mày khiêu khích:
"Sao lại không thể? Thiếu gia à, cậu nên về rèn luyện thêm đi, lắm thuốc thì ngon chắc."
Uống cả đống thuốc sơ cấp đó gộp lại còn chẳng bằng một ngụm nhỏ lọ thuốc cậu mua từ chỗ bà chủ Tô. Thấy vị thiếu gia này nốc thuốc như uống nước lã, cậu ta suýt thì cười bò, bởi loại thuốc đó tuy phục hồi được võ khí nhưng mùi vị thì dở tệ. Thế mà cậu ta vì nôn nóng muốn thắng lại nhắm mắt nhắm mũi tu một mạch bốn lọ. Rốt cuộc tiền thì mất, cực hình cũng chịu rồi, vậy mà vẫn thua cuộc.
"Mày… mày cứ đợi đấy! Tao không tin ván sau mày vẫn thắng!"
Vi Lâm hoàn toàn không nhận ra vấn đề nằm ở lọ thuốc, chỉ cho rằng Á Cách vẫn còn tích trữ võ khí từ trước nên mới có thể đánh bại mình. Ván sau… chỉ cần đợi ván sau! Cậu ta không tin Á Cách còn đủ võ khí để tiếp tục giằng co!
Á Cách hì hì cười, thong thả quay về khu vực nghỉ ngơi. Y như lần trước, cậu ta lại mở nắp nhấp thêm một ngụm, lọ thuốc từ hai phần ba nay giảm xuống chỉ còn lại một phần ba. Đẳng cấp võ giả của cậu ta hiện tại chưa cao, lượng thuốc cỏn con này vừa vặn đủ để khôi phục toàn bộ võ khí trong người.
Và quan trọng nhất là! Thứ này uống rất ngon!
Nghĩ đến đây, Á Cách lại bắt đầu tiếc đứt ruột lọ thuốc ma năng sơ cấp bị mình ừng ực tu cạn như nước lã lúc trước. Đúng là lỗ nặng mà!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
