Xét cho cùng thì thứ này khác với đan dược hay thuốc nước, nó phù hợp để phổ cập cho toàn dân hơn, tốt nhất là có thể giúp đỡ được nhiều người.
Nhưng cho dù Tô Mạt bán theo giá gốc là sáu mươi kim tệ…
Thì cũng không hề rẻ…
Tô Mạt trầm xuống, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Hệ thống nghe cô hỏi vậy liền vội vàng đi lật xem sổ tay hệ thống.
Cuối cùng, nó cũng tìm thấy đoạn mô tả về đá năng lượng ở vài trang cuối.
"Hình như có! Tôi tìm thấy rồi! Ký chủ, cô xem thử xem có phải cái này không."
Hệ thống phấn khởi đặt cuốn sổ tay ra trước mặt Tô Mạt.
Trang sách mở ra đúng ngay phần giới thiệu về đá năng lượng.
Đá năng lượng: Loại đá màu xanh lam ẩn chứa năng lượng khổng lồ, nguồn năng lượng này giống hệt với năng lượng bên trong cơ thể võ giả. Khi võ giả đạt từ cấp ba trở lên, có thể thông qua máy chuyển đổi năng lượng để ngưng tụ năng lượng của bản thân, sau khi ngưng tụ sẽ tạo thành đá năng lượng.
"Máy chuyển đổi năng lượng"?
Nghe thấy thứ này, Tô Mạt lập tức mở cửa hàng ra xem, rồi tìm thấy nó ở trang cuối cùng.
Đây là một vật phẩm có thể dùng một tấm vé đổi thưởng cấp một để đổi lấy.
"Thống tử, mua một tấm vé đổi thưởng cấp một."
"Rõ!"
Bà chủ Tô hiện giờ đang rủng rỉnh tiền bạc, vừa mới thu về hơn hai ngàn kim tệ, nên lúc này cô căn bản chẳng thèm để mắt tới một trăm kim tệ nhỏ bé kia.
Chỉ trong chớp mắt, trong tiệm đã xuất hiện hai cỗ máy một lớn một nhỏ đặt cạnh nhau.
Cái nhỏ hơn nằm bên trái chính là máy chuyển đổi năng lượng.
Võ giả chỉ cần nắm lấy bộ chuyển đổi rồi truyền năng lượng vào trong, máy chuyển đổi năng lượng sẽ theo dõi tình trạng cơ thể võ giả theo thời gian thực.
Nếu cơ thể võ giả đã quá tải, không thể tiếp tục truyền năng lượng nữa thì máy sẽ chủ động ngắt kết nối.
Tất nhiên, bản thân võ giả cũng có thể ngừng truyền năng lượng bất cứ lúc nào bằng cách rút tay khỏi bộ chuyển đổi.
Sau khi dừng lại, máy chuyển đổi sẽ mất khoảng năm giây để ngưng tụ năng lượng, năm giây sau, đá năng lượng vừa được ngưng tụ sẽ rơi ra ở cửa dưới.
Cấp bậc của võ giả càng cao, số lượng đá năng lượng có thể ngưng tụ trong một lần càng nhiều.
Quan trọng nhất là máy chuyển đổi năng lượng này không có độ bền!
Nói cách khác là nó không cần phải sửa chữa!!
Chỉ cần mua về và không bị con người phá hỏng thì có thể dùng được cả đời!
Có thể nói là cực kỳ hời.
"Cũng tiện đấy chứ…" Tô Mạt vỗ vỗ lên máy chuyển đổi năng lượng, rồi quay sang nhìn trợ thủ võ đạo ở bên phải.
Trên cùng của trợ thủ võ đạo có khắc số "2".
Chắc là để đánh dấu đây là trợ thủ võ đạo cấp hai.
Cách sử dụng thiết bị này cũng rất đơn giản, võ giả chỉ cần đặt đá năng lượng vào một cái rãnh, sau đó bước vào khoang kiểm tra của trợ thủ võ đạo, chưa đầy một phút là có kết quả.
Cấp bậc võ giả càng cao, thời gian tiêu tốn càng nhiều.
Một phút ở đây chỉ là mức tối đa chứ không phải tối thiểu.
Nếu người bước vào chỉ là võ giả cấp một thì chắc mất chừng một hai giây là xong.
"Được đấy, vậy sau này cứ để bọn họ tự cung tự cấp đi!"
Võ giả tự truyền năng lượng để lấy đá năng lượng, rồi lại dùng chính đá năng lượng mình vừa lấy được để kiểm tra, như vậy thì chi phí có thể kiểm soát ở mức mười kim tệ dành cho phí sửa chữa.
Tô Mạt ngẫm nghĩ một lát, cảm thấy thế này vẫn chưa đủ, bèn gọi hệ thống tới viết riêng một bản nội quy và hướng dẫn sử dụng rồi dán sang bên cạnh…
Nhìn khu vực đã hoàn thiện đâu vào đấy, Tô Mạt hài lòng gật đầu.
Bây giờ cô đã bắt đầu mong chờ sự bất ngờ của các võ giả khi sử dụng trợ thủ võ đạo vào ngày mai rồi…
…
…
"Lâm Tứ, Lâm Lục, chỗ các cậu nói chính là đây sao?"
Sâu trong Rừng Thuần Thú, một nam thanh niên dẫn theo hai người trông như tùy tùng đi đi lại lại.
Mặc dù sắc mặt bọn họ rất bình tĩnh, nhưng vẫn có thể nhìn ra được sự vui sướng và phấn khích khó tả.
"Đúng đúng đúng! Chính là chỗ này!"
Nếu Tô Mạt nhìn thấy ba người này, chắc chắn cô sẽ nhận ra hai người trong số đó chính là hai võ giả trẻ tuổi đã nhờ cô giữ lại một viên Huyền Vũ Đan vào sáng nay!
Còn người đi cùng họ, chính là thiếu chủ của gia tộc bọn họ - Lâm An Phi.
"Tiệm tạp hóa đệ nhất?"
Lâm An Phi đứng từ xa đã nhìn thấy tấm biển hiệu treo trên cửa hàng nhỏ có phong cách hơi kỳ lạ này.
Anh ta không nhịn được mà khẽ đọc dòng chữ bên trên.
Sau đó, anh ta bật cười một tiếng.
"Bà chủ Tô này khẩu khí không nhỏ chút nào…"
Danh hiệu "đệ nhất" này đâu phải ai muốn xưng là xưng được.
Dù Lâm An Phi phải thừa nhận rằng thứ thuốc nước mà hai thành viên chi thứ này đưa cho mình quả thực có thể xem là đứng đầu trên thị trường hiện nay.
Nhưng đây là "tiệm tạp hóa", chứ không phải "tiệm thuốc".
Nếu tiệm tạp hóa mà muốn xưng là đệ nhất.
Thì mọi món đồ đều phải là cực phẩm.
Mặc dù Lâm Lục biết thiếu chủ nhà mình nói vậy không có ác ý gì, nhưng cậu ta cũng lo bà chủ Tô mà nghe thấy thì sẽ tức giận.
Thế nên cậu ta nhỏ giọng nhắc nhở:
"Thiếu chủ, thực ra đồ ở chỗ bà chủ Tô rất thần kỳ… Thuốc nước thì không nói làm gì, chỗ cô ấy thậm chí còn có cả cuộn trục không gian nữa!"
Lâm An Phi sững người một thoáng.
Sau đó anh ta bắt đầu lục lọi bốn chữ "cuộn trục không gian" trong đầu.
Kết quả lại chẳng thấy mảy may ấn tượng nào.
Nếu nói là linh khí không gian lưu trữ thì anh ta còn biết.
Thấy trên mặt thiếu chủ lộ vẻ khó hiểu, Lâm Tứ liền vội vàng lên tiếng giải thích:
"Trong tiệm của bà chủ Tô có cuộn trục không gian sơ cấp, bên trong rộng mười mét vuông, có thể dùng làm linh khí không gian lưu trữ, nhược điểm duy nhất là chỉ có thể bỏ đồ vào chứ không lấy ra được… Nếu muốn lấy đồ bên trong ra thì phải xé rách cuộn trục mới được!"
Như sợ anh ta không tin, Lâm Lục còn nói thêm một câu:
"Sáng nay chúng tôi gặp được đoàn trưởng của đoàn lính đánh thuê Mạc Lâm, cô ấy cũng ở trong tiệm, sau đó đã bao trọn toàn bộ mười cuộn trục không gian… Vốn dĩ có người tới gây sự, kết quả là vị đoàn trưởng kia trực tiếp sử dụng thử một lần ngay trước mặt mọi người, chúng tôi đã tận mắt nhìn thấy đồ vật biến mất luôn đấy!"
Cuộn trục có thể dùng làm linh khí không gian lưu trữ?!
Hơn nữa nhìn qua có vẻ còn là thật?!
Lúc này, Lâm An Phi rốt cuộc cũng bắt đầu xem trọng cửa tiệm nhỏ trông có vẻ chẳng có gì nổi bật này.
Bản thân anh ta tuy thực lực không ra gì, nhưng những năm qua vẫn luôn giúp đỡ gia tộc quản lý công việc làm ăn.
Anh ta tự nhận mình đã từng chứng kiến không ít kỳ trân dị bảo.
Nhưng thứ này thì quả thực là chưa từng nghe nói tới bao giờ.
"Vậy xem ra chuyến này tôi đi đúng rồi."
Nói rồi, trong mắt Lâm An Phi hiện lên vài tia ngạc nhiên và thích thú.
Dù anh ta không thân thiết gì với Lâm Tứ và Lâm Lục, nhưng anh ta không cho rằng hai người này cần phải lừa gạt mình.
Bởi vì hiện tại anh ta chỉ có mỗi cái danh thiếu chủ hư ảo.
Hai người này dù có lừa anh ta thì cũng chẳng được lợi lộc gì.
Hơn nữa theo lời hai người họ nói thì trước đây từng nhận được ân huệ của anh ta, cho nên sau khi phát hiện ra đồ vật trong cửa tiệm nhỏ này mới tới báo lại.
Lâm An Phi cực kỳ gai mắt với những cuộc đấu đá nội bộ trong gia tộc, cho nên lúc trước quả thực từng giúp đỡ không ít đệ tử.
Căn cứ theo những gì họ nói, anh ta cũng đã tin tưởng được mấy phần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

