Tầm mắt cô sau đó rơi xuống Tiểu Hoàng, con thú lúc này đang mang ánh mắt đầy vẻ bất mãn và ghét bỏ.
"Đây là Liệt Diễm Sư sao?"
Dạo gần đây Tô Mạt đã đọc không ít kiến thức cơ bản về thế giới này. Trong đó bao gồm cả các loại Yêu Thú Lục và Bách Thảo Cương, thế nên cô liếc mắt một cái là nhận ra ngay thân phận của Tiểu Hoàng.
"Gào!" Tiểu Hoàng bất mãn nghiến răng kèn kẹt rồi gầm lên một tiếng rống có vẻ đầy hung dữ.
Nếu là hình thể ban đầu, tiếng gầm này chắc chắn sẽ kinh thiên động địa, quỷ khóc thần sầu. Đáng tiếc bây giờ nó lại quá nhỏ bé. Lúc trước Tân Vu dùng cuộn trục thuần thú, tuy thu phục thành công và chữa lành toàn bộ vết thương cho nó, nhưng kích thước của nó lại bị thu bé về thời kỳ ấu tể.
Lúc này, dù nó có cố làm ra vẻ hung tợn đến đâu thì cũng chỉ khiến người ta thấy đáng yêu. Tiếng gầm gừ phẫn nộ cũng hóa thành tiếng ư ử làm nũng của thú con.
Tô Mạt cảm thấy tay mình hơi ngứa ngáy, dường như đang rất muốn vuốt ve thứ gì đó mềm mại đầy lông lá. Nhưng cô vẫn nhớ rõ đây là thú chiến đấu của người khác nên không tiện tùy tiện táy máy. Có điều Tân Vu lại rất để ý đến thái độ của cô, nên đã sớm bắt được tia yêu thích xẹt qua trong đáy mắt.
"Bà chủ Tô sờ thử xem… Lông trên người Tiểu Hoàng vừa mềm vừa thoải mái lắm."
"Bà chủ Tô, xem ra Tiểu Hoàng rất thích cô đấy."
Lần thứ hai nghe thấy cái tên Tiểu Hoàng này, nó bất mãn nhe răng trợn mắt. Tô Mạt cũng không nhịn được mà ho khan một tiếng.
"Hay là cô cân nhắc đổi cho nó cái tên khác đi?"
Đường đường là một linh thú mà phải mang cái tên này thì đúng là oan ức cho nó quá. Nhưng dẫu sao đây cũng chẳng phải thú chiến đấu của mình, Tô Mạt không làm chủ được, chỉ đành tế nhị đưa ra lời khuyên.
Tân Vu lại thấy chẳng có vấn đề gì: "Tên này không hay sao? Lông trên người nó màu vàng ươm, quan trọng nhất là cái tên này rất dễ nhớ."
"Đúng rồi, nhắc đến chuyện này, tôi còn phải cảm ơn bà chủ Tô nữa."
Tô Mạt: "???" Tôi lại làm sao nữa?
Nhìn ánh mắt có phần hoang mang của đối phương, Tân Vu khẽ bật cười. Cô ta bèn tường thuật lại chuyện ngày hôm đó họ bắt gặp hai con linh thú đánh nhau, rồi vì muốn hái hoa Mạn La nên cô ta đã dùng cuộn trục thuần thú thu phục Liệt Diễm Sư như thế nào.
Bàn tay đang vuốt sư tử của Tô Mạt hơi khựng lại.
Sau đó lại nghe cô ta kể tiếp: "Con Hắc Mãng Xà kia cũng không chạy thoát. Lúc rời đi chúng tôi bắt gặp nó, thế là một người khác trong đoàn đã thu phục nó luôn rồi… Bây giờ tên của nó là Tiểu Hắc Xà."
Tô Mạt: "…"
Phong cách đặt tên đúng là rập khuôn y hệt nhau. Quả không hổ là người cùng một đoàn!
Nghe tin kẻ thù không đội trời chung của mình cũng bị thu phục, lại còn bị gắn cho cái tên "Tiểu Hắc Xà" mất sạch tôn nghiêm, Liệt Diễm Sư thỏa mãn vẫy vẫy cái đuôi. Lúc này nó đã quên béng mất bản thân mình cũng chịu chung số phận hẩm hiu y như đối thủ.
"Mọi người thấy vui là được."
Tân Vu đảo mắt nhìn lên kệ hàng, phát hiện trên đó đã trống trơn. Chẳng cần nghĩ nhiều cũng biết chắc chắn do cô ta tới muộn nên đồ trong tiệm mới bị vét sạch.
"Bà chủ Tô à, cô xem có thể nhập thêm chút hàng được không? Chứ không tôi lại mất công chạy tới đây một chuyến vô ích rồi!" Tân Vu chớp chớp mắt với cô, sau đó còn điên cuồng ra hiệu ép Tiểu Hoàng làm nũng.
Đáng tiếc Tiểu Hoàng vẫn còn thù dai chuyện vừa bị đẩy cho người phụ nữ khác làm đồ chơi lúc nãy, nên căn bản chẳng buồn đoái hoài đến chủ nhân mình.
Có điều, Tân Vu làm gì cũng phí công vô ích mà thôi, bởi vì số lần nhập hàng hôm nay của Tô Mạt đã cạn sạch rồi.
"Đợi ngày mai đi."
Thấy Tân Vu có vẻ thất vọng, Tô Mạt bổ sung thêm một câu: "Bây giờ mỗi ngày tiệm đều sẽ nhập hàng mới, chỉ cần tới sớm thì vẫn có thể mua được."
Nghe vậy, Tân Vu chỉ đành thở dài thườn thượt. "Vậy đành thế… Biết vậy hôm nay tôi đã tới sớm hơn."
Hôm nay đúng là do cô ta ngủ nướng, nếu không thì đến sớm đã mua được rồi. Dẫu sao danh tiếng của tiệm tạp hóa nhỏ này vẫn chưa vươn xa, khách hàng phần lớn đều là bạn học hoặc bạn bè của Á Cách. Cùng lắm thì cộng thêm đám người trong đoàn lính đánh thuê Mạc Lâm.
Nhóm trước đến đây vì nghe lời giới thiệu, bản thân họ còn chưa tự mình sử dụng đồ của tiệm tạp hóa mấy nên chưa rõ chất lượng tốt đến mức nào. Nhưng một khi họ đã dùng thử, sự tồn tại của tiệm tạp hóa chắc chắn sẽ một đồn mười, mười đồn trăm.
Tô Mạt xoa đầu Tiểu Hoàng một cái. Ngay lúc nó vừa há miệng định gầm gừ bất mãn, cô đã thuần thục vốc một nắm thịt khô từ trong túi đồ ăn vặt ra.
Ngửi thấy mùi thịt thơm thoang thoảng vương vấn bên chóp mũi, Tiểu Hoàng rốt cuộc không cưỡng lại được cám dỗ. Nó đớp một phát nuốt sạch sành sanh đống thịt khô trên tay Tô Mạt. Vị mặn mà béo ngậy cực kỳ hoàn hảo khiến đôi mắt nó sáng rực lên, cái đuôi không an phận cứ móc ngoéo lấy túi đồ ăn vặt, dường như muốn kiếm thêm chút đỉnh bỏ bụng.
Thấy vậy, Tô Mạt dứt khoát lấy một cái đĩa, trút sạch thịt khô ra rồi đặt Tiểu Hoàng xuống bên cạnh.
"Gào!" Nó mãn nguyện cúi đầu đánh chén.
Dáng vẻ cắm cúi nhai nhồm nhoàm ngon lành ấy khiến Tân Vu nhìn mà cũng thấy thòm thèm.
"Nếu không còn đồ gì khác thì cái thịt khô này có bán không… Tôi mua một ít về cho Tiểu Hoàng ăn." Cô ta vừa hỏi, ánh mắt vừa nhịn không được mà liếc trộm về phía cái đĩa.
Người biết chuyện thì rõ cô ta đang mua đồ ăn cho Liệt Diễm Sư. Kẻ không biết khéo lại tưởng bản thân cô ta thèm ăn. Ở chỗ Tô Mạt, thứ không thiếu nhất chính là đủ thể loại đồ ăn vặt.
Nể tình trước đây Tân Vu đã cống hiến cho mình không ít kim tệ và độ nhận diện, Tô Mạt vô cùng hào phóng tặng thẳng cho đối phương ba túi, mỗi túi nặng cả cân.
"Tặng cô đấy, tiền nong thì miễn đi, cố gắng kéo thêm chút khách hàng đến cho tôi là được."
Tân Vu đương nhiên gật đầu cái rụp. Thế là Tô Mạt lại dùng đồ ăn ngon thu mua thành công thêm một người. Tuy không mua được hàng hóa mình cần, nhưng Tân Vu vẫn ôm đống đồ ăn vặt ra về trong sự mãn nguyện.
Trước khi đi, cô ta còn cưỡng ép ôm chặt Tiểu Hoàng đang ra sức vùng vằng bế đi mất. Không phải cô ta không muốn để Tiểu Hoàng ở lại đây, chỉ là nó đang bị thương, cần phải về uống thuốc tĩnh dưỡng. Hơn nữa Tân Vu cũng lo nó ở lại quậy phá, rủi chọc giận bà chủ Tô thì hỏng bét.
Chờ đối phương khuất bóng, Tô Mạt liền đóng cửa tiệm. Khác với trước kia, cửa tiệm nhỏ chẳng bao giờ đóng cửa muộn, thế nhưng mỗi lần dọn hàng thì tuyệt nhiên chẳng còn sót lại món nào.
"Chúc mừng ký chủ! Nhiệm vụ một và nhiệm vụ hai đã hoàn thành, tiến độ nhiệm vụ ba hiện là 15/30."
"Phần thưởng đã được phát."
Tô Mạt rũ mắt nhìn hai tấm vé đổi thưởng hàng hóa cấp một nằm ngoan ngoãn trong túi đồ hệ thống. Trầm ngâm suy nghĩ một lát, cô mới cất lời hỏi:
"Vé đổi thưởng hàng hóa cấp một này chắc là có thể ghép lại nâng cấp đúng không?"
Hệ thống dường như đã quá quen thuộc với cái thói am hiểu quy trình tiệm tạp hóa một cách kỳ lạ của vị ký chủ này rồi. Ký chủ nhà nó cứ bí hiểm thế nào ấy.
"Đúng vậy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)