Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bạch! Bạch! Bạch!
“Đồ bồi tiền, còn không mau dậy nấu cơm!”
“Cả ngày chỉ biết ăn không ngồi rồi, mẹ đúng là xui xẻo mới đẻ ra cái thứ vô dụng như mày!”
Vừa mở mắt, Tô Diệu Diệu đã bị tiếng đập cửa ầm ầm cùng tiếng mắng chửi chua ngoa đánh thức.
Không cần đoán cũng biết, người phụ nữ ngoài kia đang mắng nguyên chủ của thân thể này.
Cô đảo mắt nhìn quanh.
Một căn phòng nhỏ xíu, chưa đầy mười mét vuông. Tường đất vàng xỉn màu, bong tróc lởm chởm từng mảng. Nội thất duy nhất là chiếc giường gỗ ọp ẹp cô đang nằm.
Giường nhỏ chưa đến một mét hai, nằm đau ê ẩm cả lưng. Trở mình một cái là phát ra tiếng kẽo kẹt, rung lên bần bật.
Ở đầu giường là một cái khung tre cũ kỹ, sứt sẹo. Bên trong là vài bộ quần áo vải thô đã được vá chằng vá đụp.
Tối tăm.
Nghèo nàn.
Chật chội.
Khung cảnh đúng là chẳng thể nào bi đát hơn.
Tô Diệu Diệu khẽ động ý niệm, cảm nhận được không gian mang theo vẫn còn nguyên vẹn. Lòng cô thoáng nhẹ nhõm, yên tâm phần nào.
Bạch! Bạch! Bạch!
“Đồ bồi tiền, không dậy ngay hả?!”
“Đừng tưởng sắp xuống nông thôn là mẹ không trị được mày!”
Thấy bên trong vẫn im lặng, người phụ nữ ngoài cửa lại đập mạnh hơn, tiếng gào càng chói tai.
“Mẹ, chắc em ấy đang buồn vì chuyện xuống nông thôn thôi.”
“Con nấu cơm thay nó, để nó nghỉ một ngày cho khỏe.”
“Thấy chưa, Đình Đình đối xử với mày tốt biết bao!”
“Hôm nay mày tự soi lại mình đi, đừng có làm mẹ phát điên mỗi ngày!”
“Mẹ, em gái xưa giờ ngoan ngoãn, hiểu chuyện mà. Con tin nó sẽ sớm nghĩ thông thôi.”
“Nếu nó biết điều thật thì đã chẳng vì chuyện nhỏ như vậy mà cãi nhau với mẹ!”
“Đúng là vẫn chỉ có Đình Đình nhà mình là ngoan hiền, không bao giờ làm mẹ giận.”
Nghe hai mẹ con kẻ tung người hứng ngoài cửa, Tô Diệu Diệu chỉ muốn lè lưỡi khinh bỉ.
Trò tâm lý rẻ tiền này, cô đã thấy chán từ khi mới mười bốn tuổi.
Bên ngoài, hai người nghe mãi không thấy động tĩnh, liếc nhau đầy khó hiểu.
Mọi khi chỉ cần vài câu như thế, Tô Diệu Diệu sẽ lập tức vội vàng ra nịnh nọt, hăng hái nhận hết việc nhà, chẳng dám hé răng than vãn.
Sao hôm nay lại im re thế này?
Chẳng lẽ chuyện xuống nông thôn làm con bé phát rồ rồi?
Người thấp thỏm nhất lúc này là Tô Đình Đình.
Cô ta sợ Tô Diệu Diệu vì bị ép đi mà làm loạn, kéo theo rắc rối lên văn phòng thanh niên trí thức. Lỡ cô em thoát được thì người bị thay thế rất có thể sẽ là cô ta.
Điều đó, cô ta tuyệt đối không cho phép.
Tô Đình Đình kéo Vương Tú Cầm ra xa khỏi cửa, thì thầm:
“Mẹ, chắc nó đang giận trong lòng thôi. Hôm nay mẹ mua chút thịt về dỗ ngọt nó đi.”
“Chuyện xuống nông thôn, tuyệt đối không thể để xảy ra sai sót.”
Nghe đến chuyện mua thịt cho cái đứa bồi tiền kia, Vương Tú Cầm suýt nữa chửi thành tiếng.
Tô Đình Đình nhanh tay bịt miệng bà, thì thào tiếp:
“Mẹ, chỉ là diễn trò thôi. Mẹ cứ khen nó vài câu, kiểu như ngoan ngoãn, hiểu chuyện…”
“Đảm bảo nó vui đến quên cả trời đất, rồi lại nhường hết thịt cho mẹ ăn như mọi lần.”
“Chưa kể, dỗ ngọt nó xong, sau này còn có thể bắt nó gửi lương thực từ nông thôn về nữa.”
Mắt Vương Tú Cầm sáng rực:
“Vẫn là con gái mẹ thông minh. Còn cái đứa kia, ngu như bò!”
Bàn bạc xong, hai mẹ con lặng lẽ rời đi.
Không tiếp tục làm phiền Tô Diệu Diệu nữa.
Khi bên ngoài đã hoàn toàn yên tĩnh, Tô Diệu Diệu thở ra một hơi, gọi trong đầu:
“Tiểu Lục, truyền ký ức nguyên chủ và cốt truyện thế giới này cho ta.”
Suốt hơn một tháng qua, cô đã quen với hệ thống, thậm chí còn đặt cho nó cái tên riêng.
[Đã rõ, ký chủ.]
Chỉ trong chớp mắt, một dòng ký ức khổng lồ tuôn trào vào đầu Tô Diệu Diệu.
Dù đã tu luyện 《Rèn Hồn Quyết》, cô vẫn cảm thấy đầu óc đau nhức như muốn nứt ra.
Cô khẽ day day huyệt thái dương, vừa làm dịu cơn đau vừa cố gắng sắp xếp lại thông tin về nguyên chủ và mạch truyện.
Để thuận tiện hòa nhập, tên của nguyên chủ sẽ được hệ thống đồng bộ với tên của nhiệm vụ giả — tức là thân thể này cũng sẽ mang tên Tô Diệu Diệu.
Nguyên chủ là con thứ hai trong nhà họ Tô.
Cha là Tô Ái Đảng, công nhân xưởng sắt thép.
Mẹ là Vương Tú Cầm, công nhân xưởng dệt.
Trên cô còn một chị gái – Tô Đình Đình.
Là con đầu lòng, Tô Đình Đình được cưng chiều hết mực.
Khi mang thai nguyên chủ, Vương Tú Cầm luôn hy vọng sinh được con trai. Ai ngờ lại là con gái, mà còn giống hệt bà nội ở quê – người mà bà ta ghét cay ghét đắng.
Kể từ đó, bà ta ghẻ lạnh cô từ trong trứng nước.
Cho bú cũng chỉ đút vài ngụm, đủ để cô không khóc. Phần sữa còn lại, đều dành hết cho Tô Đình Đình – dù cô ta đã lớn hơn nguyên chủ hai tuổi.
Nếu bà nội không phát hiện rồi mang cô về quê nuôi nấng, e rằng nguyên chủ đã chẳng sống nổi đến lớn.
Nửa năm sau, Vương Tú Cầm lại sinh con trai – Tô Chí Xa.
Là con trai duy nhất, Tô Chí Xa được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Dần dà tính tình trở nên ngang ngược, hống hách.
Bà nội mất khi nguyên chủ mười ba tuổi, cô bị buộc phải trở về thành phố sống với cha mẹ ruột.
Thế nhưng, sự ghẻ lạnh vẫn tiếp tục.
Vương Tú Cầm chưa bao giờ cho cô sắc mặt tốt.
Mỗi khi không vừa ý, bà ta sẽ lén véo cô.
Không dám để người ngoài thấy, bà toàn chọn những chỗ khuất như eo, đùi – nơi dễ đau mà khó phát hiện.
Tô Ái Đảng chưa từng đoái hoài đến nguyên chủ.
Tô Đình Đình và Tô Chí Xa thì luôn nhìn cô như kẻ cướp đi lợi ích của họ, ánh mắt lúc nào cũng chứa đầy địch ý.
Giống như bao đứa trẻ khác, nguyên chủ từng khao khát có được tình yêu thương từ cha mẹ. Chỉ mong một ánh nhìn từ cha, một lời khen từ mẹ, cô đã nỗ lực hết mình làm việc nhà, hy vọng sẽ được công nhận.
Nhưng theo thời gian, cô từ một đứa con biến thành người hầu trong chính ngôi nhà mình.
Ai nấy sai khiến cô như điều hiển nhiên.
Để giữ cô ngoan ngoãn, họ thi thoảng ném cho vài lời tâng bốc:
“Ngoan lắm, hiếu thuận lắm.”
Chỉ vài câu sáo rỗng đã đủ để có một người hầu siêng năng, tận tụy.
Hà cớ gì mà không làm?
Năm 1974, nguyên chủ mười bảy tuổi, đang học lớp mười.
Cô được phép đến trường, không phải vì được coi trọng, mà vì Vương Tú Cầm sợ bị hàng xóm dị nghị là thiên vị con cái.
Trong khi đó, chị gái Tô Đình Đình đã tốt nghiệp cấp ba, nhưng vẫn chưa có việc làm và đang phải đối mặt với nguy cơ bị điều xuống nông thôn lao động.
Tô Đình Đình không muốn chịu khổ, còn Vương Tú Cầm thì không nỡ để con gái lớn vất vả.
Thế là, họ quyết định để nguyên chủ thay chị đi xuống nông thôn — không cho cô một đồng trợ cấp.
Không chăn, không tiền, không hành trang.
Lần này, trái tim cô hoàn toàn nguội lạnh.
Nguyên chủ chỉ lặng lẽ gói ghém vài bộ quần áo cũ rách, một mình rời xuống nông thôn.
Kể cả khi Vương Tú Cầm gửi thư đòi lương thực, cô cũng chẳng buồn đáp lại.
Nguyên chủ vốn chăm chỉ, kiên trì, một khi đã buông bỏ hy vọng vào gia đình, nếu không có biến cố gì, cuộc sống rồi cũng sẽ dần tốt lên.
Nhưng ông trời chẳng thương người.
Cô chết ở đội sản xuất Thanh Sơn, khi mới mười tám tuổi.
Cái chết của cô, lại có liên quan mật thiết đến nữ chính của thế giới này.
Thế giới này, thực chất là một cuốn tiểu thuyết mang tên 《Xuyên Qua Thập Niên 70 Ngọt Ngào》.
Nữ chính Khương Nhu vì thức khuya đọc truyện mà đột tử. Khi mở mắt lần nữa, cô ta đã xuyên không về thập niên 70, trở thành một thanh niên trí thức đang trên chuyến tàu xuống nông thôn.
Cô ta dung hợp ký ức của nguyên chủ, biết được tên tuổi người xung quanh, rồi sững sờ nhận ra — đây chính là cuốn tiểu thuyết cô từng đọc trước khi chết.
Trong truyện, nam chính Cố Minh Hiên xuống đội Thanh Sơn, gặp và yêu Triệu Ngọc Trân – con gái đội trưởng. Sau khi kỳ thi đại học được khôi phục, hai người cùng thi đỗ, cùng lên thành phố. Cố Minh Hiên bỏ công việc nhà nước để xuống biển lập nghiệp, cuối cùng trở thành tỷ phú.
Dù giàu sang, anh vẫn một lòng một dạ với Triệu Ngọc Trân, không rời không bỏ, thậm chí chuyển toàn bộ tài sản sang tên cô.
Và hiện tại, Cố Minh Hiên – nam chính thâm tình, tương lai là tỷ phú – đang ngồi đối diện Khương Nhu, cùng xuống nông thôn.
Một người đàn ông xuất sắc như vậy, Khương Nhu sao có thể để vuột mất?
Khi đọc truyện, cô ta đã ghét Triệu Ngọc Trân – cho rằng cô ấy chỉ có nhan sắc thanh tú, xuất thân nông thôn, sau này chỉ làm giáo viên cấp ba, không xứng với Cố Minh Hiên.
Còn cô ta – sinh viên thế kỷ 21, xinh đẹp lại có kiến thức, là người thành phố – rõ ràng thích hợp hơn.
Thế là Khương Nhu bắt đầu tiếp cận Cố Minh Hiên.
Dùng mọi thủ đoạn “tình cờ mà cố ý”, chẳng mấy chốc, khiến anh động lòng.
Hai người nhanh chóng xác lập quan hệ.
Triệu Ngọc Trân dù có cảm tình với anh, nhưng khi biết anh đã có bạn gái, liền chọn buông tay.
Tuy nhiên, Khương Nhu vẫn lo cốt truyện quay về quỹ đạo cũ, luôn đề phòng Triệu Ngọc Trân.
Khi phát hiện cô từng thích Cố Minh Hiên, cảm giác nguy cơ càng dâng cao.
Khương Nhu quyết định ra tay.
Kế hoạch ban đầu là đẩy Triệu Ngọc Trân rơi xuống nước, để một gã đàn ông độc thân trong thôn cứu, tạo tình huống ép cưới.
Ai ngờ, nguyên chủ đi ngang qua đúng lúc.
Được nhà đội trưởng chăm sóc, cô không chút do dự nhảy xuống cứu người.
Nhưng vì kiệt sức, cuối cùng chính cô lại chết đuối.
Cha mẹ nguyên chủ biết tin, chẳng chút đau lòng.
Họ thậm chí còn nhân danh “ân nhân cứu mạng”, đến đòi đội trưởng một ngàn đồng.
Khương Nhu chẳng những không áy náy, mà còn tức giận vì kế hoạch bị phá hỏng.
Một lần thất bại, cô ta lại nghĩ ra kế khác, còn tàn độc hơn.
Cô lén giấu sách phản động trong nhà đội trưởng rồi đi tố cáo.
Cả nhà đội trưởng bị đày đi nông trường.
Từ đó, Khương Nhu mới yên tâm hưởng hạnh phúc.
Khi kỳ thi đại học trở lại, Khương Nhu và Cố Minh Hiên cùng đậu.
Anh trở thành tỷ phú đúng như cốt truyện, đưa cô bước vào giới hào môn như mơ ước.
“Tiểu Lục, sao một người tam quan lệch lạc như Khương Nhu lại là nữ chính được chứ?” – Tô Diệu Diệu cau mày hỏi.
[Ký chủ, nữ chính không có gì đặc biệt.]
[Chỉ là một số sự kiện trong thế giới này được truyền vào đầu một tác giả.]
[Người đó viết thành tiểu thuyết. Những sự kiện xoay quanh Khương Nhu nên cô ta trở thành nữ chính.]
[Cục Quản Lý Thời Không giao cho ký chủ nhiệm vụ, kèm theo cốt truyện để hiểu rõ tình hình, dễ hoàn thành nhiệm vụ hơn.]
“Vậy tức là nam nữ chính không có hào quang vai chính?”
[Đúng vậy. Thế giới này là thật. Tiểu thuyết chỉ phản ánh một phần nhỏ.]
[Không ai là trung tâm. Dù vai chính có chết, thế giới cũng chẳng hề thay đổi.]
Tô Diệu Diệu thở phào nhẹ nhõm.
Nếu rơi vào thế giới mạt thế hay tu tiên, nơi luật lệ mờ nhạt, mà lại đắc tội vai chính có hào quang bảo vệ — chẳng phải bị đè chết không kịp kêu oan sao?
“Vậy… nguyện vọng của nguyên chủ là gì?”
[Nguyên chủ có ba nguyện vọng:
Thứ nhất, cắt đứt trói buộc với tình thân.
Thứ hai, chỉ trợ cấp cha mẹ mức tối thiểu theo luật khi họ trên 60 tuổi.
Thứ ba, trả thù Khương Nhu.
Cuối cùng, thi đậu đại học.]
“Tiểu Lục, gói quà tân thủ của ta đâu?”
Tô Diệu Diệu vẫn luôn nhớ chuyện này.
[Chúc mừng ký chủ nhận được gói quà tân thủ: Thuốc tăng lực x1, gói vật tư xuống nông thôn x1.]
Cô mở ra kiểm tra:
– Chăn bông tám cân x2, bộ chăn ga x3.
– Quần áo theo mùa (xuân – hạ – thu – đông) mỗi loại x3.
– Nội y, tất, găng tay, giày giải phóng, giày hồi lực, ủng mưa đủ dùng.
– Dụng cụ nấu ăn, bát đũa, hộp cơm, cốc tráng men đầy đủ.
– Gia vị, đường đỏ, kẹo sữa, bột dinh dưỡng, sữa mạch nha.
– Băng vệ sinh ngày đêm, xà phòng, dầu gội, kem dưỡng da…
“Tiểu Lục, ngươi đúng là chu đáo quá!”
Tô Diệu Diệu thầm nghĩ, dù cô có chuẩn bị kỹ tới đâu cũng chẳng chu toàn đến vậy.
Ngay cả băng vệ sinh cũng có!
Nếu Tiểu Lục có hình hài thật, cô nhất định sẽ hôn cho một cái kêu thật to.
Hệ thống đọc được suy nghĩ:
⁄(⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)⁄
[Tiểu Lục tồn tại là để giúp ký chủ hoàn thành nhiệm vụ tốt hơn. Đây là việc nên làm.]
Dù giọng hệ thống vẫn lạnh tanh và máy móc, nhưng Tô Diệu Diệu lại thấy một tia ấm áp len lỏi trong lòng.
Cô cất gọn vật tư vào không gian, lấy viên thuốc tăng lực ra dùng.
Thuốc tan ngay đầu lưỡi.
Chớp mắt, cơ thể cô trở nên nhẹ bẫng, tràn đầy năng lượng.
Tô Diệu Diệu siết chặt tay, trong mắt ánh lên tia tinh nghịch.
Cô rất muốn thử xem, bây giờ bản thân mạnh đến mức nào rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)