Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trước ngày hôm qua, người này vẫn nằm trong "ao cá" của cô, nhưng sự đối lập giữa Lục gia và Thẩm gia cho thấy rõ ràng Lục gia tốt hơn.
Tô Tửu còn có thể thông đồng với người thừa kế nhà họ Lục, vậy thì cô tuyệt đối sẽ không để Tô Tửu giẫm lên đầu mình!
Ở lầu sáu của một tòa nhà gần đó.
Lục Chi Ngôn bị Đàm Thư kéo đến bên cửa sổ, buộc phải xem hết toàn bộ vở kịch tỏ tình.
“Đó chính là cô em gái khóa dưới mới đến, chậc chậc, thảo nào Thẩm Nhị thích cô ta đến vậy.” Đàm Thư ghé vào cửa sổ, hứng thú bừng bừng nhìn cô gái đã đi xa. Trong mắt anh ta là sự kinh diễm không giấu được.
Lục Chi Ngôn nâng mí mắt hờ hững liếc nhìn anh ta: “Nhàm chán.”
“Ây da, đừng có cứng nhắc vậy chứ~ Vừa hay chúng ta rảnh hai ngày này, đây quả thực là duyên phận trời ban mà!”
Đàm Thư lười biếng nằm xuống ghế sô pha bên cạnh, đã mở điện thoại ra và hỏi xin thông tin liên lạc của Khương Tuyết Phù trong một nhóm chat của hội con nhà giàu.
Nhóm chat nhỏ đó đã trôi qua hàng trăm tin nhắn, không ngừng nhắc đến tên Khương Tuyết Phù, thỉnh thoảng còn kèm theo một, hai tấm ảnh chụp lén cô gái. Nhưng tuyệt nhiên không có thông tin liên lạc.
"Đệch!" Đàm Thư thầm mắng một tiếng trong lòng. Mỹ nhân như vậy sao có thể không ai ra tay? Lời giải thích duy nhất là có người đang giấu kỹ, không muốn chia sẻ. Chậc, đúng là anh em plastic mà.
“À, Chi Ngôn! Tớ nhớ ra rồi! Trước đó có phải có người nói Hội học sinh mới có một cô em gái xinh đẹp, chẳng lẽ là cô ta?”
Lúc đó, đám người kia khen cô hết lời, khiến từ người nhỏ đã lớn lên giữa các mỹ nhân như Đàm Thư cũng có chút tò mò. Nhưng hôm nay nhìn thấy tận mắt, quả thật lời họ nói không hề sai.
Tay Lục Chi Ngôn đang cầm bút máy khựng lại một chút. Anh dùng ánh mắt ra hiệu về phía chồng tài liệu chất cao cách đó không xa: “Không ngại phiền phức thì cậu cứ đi mà tìm.”
“...…”
Hiện tại vừa vặn là cuối hè, thời tiết vẫn còn oi ả. Ngay cả ban đêm cũng vậy, chỉ thỉnh thoảng mới có một cơn gió mát thổi đến làm dịu đi cái khô nóng.
Khương Tuyết Phù mặc một chiếc váy ngắn màu đen được cắt may tối giản, tôn lên vòng eo thon thả, mềm mại. Đôi chân dài, thon và trắng nõn lộ ra dưới làn váy, dưới ánh đèn rực rỡ chiếu rọi, chúng trắng mịn như ngọc. Mái tóc đen dài lúc này được uốn nhẹ, dùng dây buộc tóc màu đỏ rượu cột lại kiểu nửa buông xõa. Thiếu nữ trang điểm tinh xảo, da tuyết môi đỏ, mỗi cử chỉ, mỗi nụ cười đều mê hoặc đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Khi cô đến phòng VIP thì mọi người đã tụ tập gần đủ. Khương Tuyết Phù vừa chào hỏi mọi người, vừa âm thầm lướt mắt qua những người có mặt. Cô lập tức nhận ra Lục Chi Ngôn đang ngồi ở giữa ghế dài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


