"Lý nương tử, còn bánh bao chiên không?"
Khi giờ Dần vừa mới trôi qua, bầu trời phía trên vẫn còn chìm trong màn đêm thăm thẫm chưa kịp hửng sáng, vậy mà khắp mảnh đất Thịnh Kinh đã bắt đầu nhộn nhịp hẳn lên.
Các quán ăn sáng nằm rải rác trong hẻm Thanh Hạnh đều đã rục rịch mở cửa đón khách từ rất sớm. Mùi thơm ngào ngạt của đủ các món ăn hòa quyện vào cùng tiếng rao hàng vang văng vẳng khắp các ngõ ngách, khiến cho bất kỳ ai đi ngang qua cũng không khỏi thèm thuồng mà nuốt nước bọt.
Trong số những quán xá ấy, quán nhỏ mang tên Trường Hoan chính là nơi luôn đông đúc và tấp nập người ra vào nhất.
Tôn bà bà vừa nhanh tay dỡ từng tấm ván cửa ra, vừa cẩn thận bưng xửng hấp tỏa khói nghi ngút đặt lên chiếc bàn dài ở phía trước. Chỉ trong chốc lát ngắn ngủi khi bà quay người vào bên trong lấy mấy chiếc túi giấy, trước cửa quán đã có hơn chục người đứng nối đuôi nhau xếp hàng chờ mua.
Lý Ninh Vũ vừa mới gói xong mẻ nhân thịt cuối cùng, tay bưng rá tre đựng đầy những chiếc hoành thánh bước ra ngoài thì lập tức đã có người nhìn nhận ra nàng ngay.
"Lý nương tử định nấu hoành thánh à?"
Người nam nhân đang đứng ở vị trí đầu hàng vốn là một vị khách quen thuộc của quán.
Ông ta thừa biết món hoành thánh này mỗi ngày làm ra số lượng có hạn, nếu như chậm chân dù chỉ một chút thôi là sẽ chẳng còn mà ăn, nên ông ta cũng không chờ Lý Ninh Vũ kịp trả lời mà đã nhanh nhảu cất lời đặt ngay một bát.
"Lang quân đừng vội."
Tôn bà bà vừa nhanh tay gói gọn năm cái bánh bao chiên trao cho khách, vừa mỉm cười đáp lại.
Chẳng hạn như món bánh bao chiên nhân nấm hương thịt gà thì có giá một văn tiền một cái, còn loại hoành thánh với phần nhân hoàn toàn bằng thịt nguyên chất này chắc chắn giá cả sẽ phải đắt hơn vài phần.
Khách đang xếp hàng phần lớn là người lao động ở các phường chợ hay bến tàu gần đó, một ngày làm việc cũng chỉ kiếm được trăm văn tiền. Một bát hoành thánh đã ngốn mất nửa ngày công, nên phải nhắc trước một tiếng.
Mấy vị lang quân khi nãy còn tỏ vẻ hứng thú, giờ nghe vậy liền im bặt, đưa mắt nhìn nhau rồi lại đổ dồn ánh mắt vào xửng hấp.
Quán Trường Hoan chuyên bán đồ ăn sáng, chỉ có hai món: hoặc bánh bao hấp, hoặc bánh bao chiên. Bánh bao lại chia làm hai loại: mặn và chay. Bánh bao thịt giá hai văn một cái, bánh chay thì chỉ một văn.
Cùng là đồ ăn sáng, nhưng quán nhỏ này lại đông khách hơn hẳn những quán khác. Một phần vì chủ quán làm ăn thật thà, bánh bao vỏ mỏng nhân đầy, người lao động chỉ cần ăn sáu, bảy cái là no bụng. Phần khác là nhờ tay nghề nấu nướng của Lý nương tử, rõ ràng cùng một loại nhân mà món của nàng lúc nào cũng đậm đà, ăn xong còn lưu lại dư vị.
"Nhờ Lý nương tử nấu cho ta một bát nhé, hôm nay ta được nghỉ, có thể thong thả thưởng thức."
Người lên tiếng là Ngô đại lãng, tiểu nhị của tiệm tạp hóa phía trước. Chủ tiệm có việc nên hôm nay nghỉ bán.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


