Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong căn phòng yên tĩnh, tiếng động nhỏ cũng đủ khiến người nằm trên giường khẽ cựa mình. Tôn Hồng Mai chậm rãi đưa tay lên, gỡ chiếc khăn ướt đang đắp trên trán xuống. Giọng bà khàn đặc, mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng cất lời: "Nhuyễn Nhuyễn, rót cho mẹ cốc nước..."
Tôn Hồng Mai ngồi tựa lưng vào gối, ánh mắt xa xăm, giọng nói như chìm trong những suy nghĩ mơ hồ: "Bố con cầm hết tiền trong nhà đi làm ăn ở miền Nam rồi... Nói không chừng lần này ông ấy sẽ thành công thật. Ai cũng bảo ở đó là mỏ vàng, dễ kiếm tiền lắm. Mà con biết bố con may mắn thế nào rồi đấy, có khi lần này thật sự kiếm được một khoản lớn. Lúc đó, mẹ sẽ xin nghỉ làm ở xưởng đồ hộp, rồi dẫn con vào đó đoàn tụ với bố."
Nguyễn Nhuyễn lặng người. Đây chính là kết luận mà mẹ cô đã tự rút ra sau mấy ngày nằm bẹp trên giường sao? Một giấc mộng viển vông, tự lừa mình dối người, lại còn muốn kéo cả cô vào cùng. Trong đầu cô thoáng hiện lên nội dung quyển truyện mà mình đã đọc. Dù không miêu tả quá sâu về gia đình nữ phụ, nhưng có nhắc đến việc bố mẹ nguyên chủ ly hôn. Sau đó, nguyên chủ có thêm một cậu em trai cùng cha khác mẹ. Có lẽ vì thiếu thốn tình thương từ gia đình tan vỡ mà cô ta càng khao khát một mái ấm hạnh phúc, càng cố chấp bám víu vào nam chính như cọng rơm cứu mạng.
Sớm muộn gì cũng sẽ ly hôn thôi...
"Mẹ, mẹ có biết bố đi cùng ai không?" Nguyễn Nhuyễn khẽ hỏi, giọng trầm xuống.
Câu hỏi ấy khiến Tôn Hồng Mai cứng đờ cả người. Khóe môi bà giật giật, nụ cười méo xệch hiện ra, còn khó coi hơn cả khóc. "Con... con nghe ai nói bậy bạ gì? Nhuyễn Nhuyễn, đừng tin mấy lời đồn thổi ác ý của thiên hạ. Bố con không phải người như thế đâu. Còn dì Lưu Dương, bà ấy... bà ấy..." Giọng bà run rẩy, như thể chỉ cần thêm một lời nữa là nước mắt sẽ lại trào ra.
Nguyễn Nhuyễn nhìn mẹ, lòng chùng xuống. Cô vội vàng đổi chủ đề, không muốn để bà rơi vào cơn xúc động: "Mẹ, mấy ngày nay mẹ nằm trên giường không để ý, nho trong sân đã kết thành từng chùm tím ngắt rồi, dưa chuột trong vườn rau cũng sắp già hết cả. Con thì vụng về không biết chăm sóc, nếu mẹ không cần nữa, con định mua ít hạt giống hoa về trồng đè lên đấy cho đẹp."
"Đừng, đừng, đừng! Đừng động vào vườn rau của mẹ!" Tôn Hồng Mai hoảng hốt kêu lên, giọng gấp gáp như sợ mất đi thứ gì đó quý giá. "Có phải cỏ lại mọc um tùm rồi không?"
Nguyễn Nhuyễn khẽ cười, cố tình nói nhẹ nhàng: "Cỏ à? Con còn tưởng mẹ trồng thêm hẹ, đang tính cắt vào làm bánh hẹ cho mẹ ăn đây."
Tôn Hồng Mai vừa nghe đã hiểu ngay. Sao có thể là hẹ được chứ? Rõ ràng là cỏ dại mọc um tùm che hết rau rồi! Ý nghĩ ấy khiến bà bàng hoàng. Mới nằm có ba ngày mà cỏ đã cao thế này sao? Không được, không được, phải ra nhổ cỏ ngay thôi!
Khu vườn nhỏ ấy là tâm huyết bà chăm sóc từng ngày, từng luống rau đều được bà nâng niu. Ai đến nhà chơi cũng phải tấm tắc khen ngợi vài câu. Ngay cả bố của Nguyễn Nhuyễn cũng thích nhất là mỗi khi tan làm về, tiện tay bẻ một quả dưa chuột giòn tan ăn ngay tại chỗ. Hình ảnh ấy như một mảnh ký ức ngọt ngào, khiến bà càng thêm lưu luyến, càng không thể buông bỏ khu vườn nhỏ của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)