Trong căn phòng yên tĩnh, tiếng động nhỏ cũng đủ khiến người nằm trên giường khẽ cựa mình. Tôn Hồng Mai chậm rãi đưa tay lên, gỡ chiếc khăn ướt đang đắp trên trán xuống. Giọng bà khàn đặc, mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng cất lời: "Nhuyễn Nhuyễn, rót cho mẹ cốc nước..."
Nguyễn Nhuyễn lập tức làm theo, bước chân nhanh nhẹn nhưng vẫn giữ sự nhẹ nhàng để không gây thêm tiếng động. Cô nhớ rõ trước khi ra ngoài vào buổi trưa, mình đã rót sẵn một cốc trà lớn đặt ở đầu giường. Vậy mà giờ đây, chiếc cốc đã trống rỗng, chứng tỏ mẹ cô đã uống cạn từ lâu. Trong lòng cô thoáng dâng lên một niềm nhẹ nhõm. Bà có thể ăn, có thể uống, đó đã là một dấu hiệu tốt. Bởi mấy ngày trước, Tôn Hồng Mai chẳng buồn động đến bất cứ thứ gì, chỉ nằm lì trên giường như người mất hồn, nước mắt rơi lã chã, thấm ướt cả gối.
Tôn Hồng Mai gượng ngồi dậy, động tác chậm chạp nhưng kiên quyết. Bà cầm lấy cốc nước, uống một hơi ừng ực, cổ họng khô khốc được xoa dịu đôi chút. Ánh mắt bà dịu lại, bàn tay đưa lên chỉnh lại hướng quạt, rồi quay sang con gái, giọng đầy thương cảm: "Nhuyễn Nhuyễn, con quạt đi cho mát, mấy ngày nay vất vả cho con chăm sóc mẹ rồi."
Nguyễn Nhuyễn nhấn nút túp năng để quạt quay tự động, giọng bình thản: "Mẹ cứ để thế này, cả hai cùng mát."
"Mẹ, mẹ có biết bố đi cùng ai không?" Nguyễn Nhuyễn khẽ hỏi, giọng trầm xuống.
Câu hỏi ấy khiến Tôn Hồng Mai cứng đờ cả người. Khóe môi bà giật giật, nụ cười méo xệch hiện ra, còn khó coi hơn cả khóc. "Con... con nghe ai nói bậy bạ gì? Nhuyễn Nhuyễn, đừng tin mấy lời đồn thổi ác ý của thiên hạ. Bố con không phải người như thế đâu. Còn dì Lưu Dương, bà ấy... bà ấy..." Giọng bà run rẩy, như thể chỉ cần thêm một lời nữa là nước mắt sẽ lại trào ra.
Nguyễn Nhuyễn nhìn mẹ, lòng chùng xuống. Cô vội vàng đổi chủ đề, không muốn để bà rơi vào cơn xúc động: "Mẹ, mấy ngày nay mẹ nằm trên giường không để ý, nho trong sân đã kết thành từng chùm tím ngắt rồi, dưa chuột trong vườn rau cũng sắp già hết cả. Con thì vụng về không biết chăm sóc, nếu mẹ không cần nữa, con định mua ít hạt giống hoa về trồng đè lên đấy cho đẹp."
"Đừng, đừng, đừng! Đừng động vào vườn rau của mẹ!" Tôn Hồng Mai hoảng hốt kêu lên, giọng gấp gáp như sợ mất đi thứ gì đó quý giá. "Có phải cỏ lại mọc um tùm rồi không?"
Nguyễn Nhuyễn khẽ cười, cố tình nói nhẹ nhàng: "Cỏ à? Con còn tưởng mẹ trồng thêm hẹ, đang tính cắt vào làm bánh hẹ cho mẹ ăn đây."
Tôn Hồng Mai vừa nghe đã hiểu ngay. Sao có thể là hẹ được chứ? Rõ ràng là cỏ dại mọc um tùm che hết rau rồi! Ý nghĩ ấy khiến bà bàng hoàng. Mới nằm có ba ngày mà cỏ đã cao thế này sao? Không được, không được, phải ra nhổ cỏ ngay thôi!
Khu vườn nhỏ ấy là tâm huyết bà chăm sóc từng ngày, từng luống rau đều được bà nâng niu. Ai đến nhà chơi cũng phải tấm tắc khen ngợi vài câu. Ngay cả bố của Nguyễn Nhuyễn cũng thích nhất là mỗi khi tan làm về, tiện tay bẻ một quả dưa chuột giòn tan ăn ngay tại chỗ. Hình ảnh ấy như một mảnh ký ức ngọt ngào, khiến bà càng thêm lưu luyến, càng không thể buông bỏ khu vườn nhỏ của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)