Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Nhuyễn Nhuyễn, con thực sự là đứa con ngoan nhất của mẹ. Mẹ chẳng biết nói gì hơn nữa... Thấy con mang tiền về, mẹ vừa mừng lại vừa xót. Con hiểu chuyện thế này, mẹ chỉ muốn được bao bọc con cả đời thôi."
Tôn Hồng Mai cầm mười lăm đồng trên tay, có cả những tờ hào lẻ, những đồng xu nhỏ xíu. Nghĩ đến cảnh con gái phải chắt chiu từng đồng một từ bát mì lạnh, bà không kìm được nước mắt. Nhưng ngay sau đó, niềm tự hào lại dâng đầy lồng ngực khi thấy con mình giỏi giang đến thế.
Bà vừa khóc vừa cười, trông có chút ngốc nghếch.
Nhìn cảnh ấy, mắt Nguyễn Nhuyễn bỗng chốc cũng đỏ hoe. Cô cảm nhận được tình yêu vô điều kiện mà mẹ dành cho mình.
Cô chợt nhớ về kiếp trước, khi nhận tháng lương thực tập đầu tiên, cô đã mua tặng bố một chiếc bình giữ nhiệt và hai chai rượu ngon. Tối hôm đó, bố cứ ngồi nhắm lạc rang với rượu đến tận nửa đêm. Cô sợ bố say, nhưng ông chỉ cười bảo: "Rượu con gái rượu mua, uống vào không bao giờ say. Nếu có say, thì là say vì vui thôi..."
Hóa ra, cha mẹ trên đời này đều giống nhau cả.
"Mẹ ơi, mặt mẹ lem nhem hết rồi kìa, trông như mèo con ấy." Nguyễn Nhuyễn cố tình trêu chọc để phá vỡ bầu không khí sướt mướt.
Tôn Hồng Mai vội đặt tiền xuống bàn, đưa tay lau nước mắt: "Để mẹ đi rửa mặt cái đã, rồi mẹ nấu cơm nhé. Hôm nay là ngày trọng đại, hai mẹ con mình phải ăn mừng thật lớn mới được!"
"Vậy thì con xin cảm ơn đồng chí Tôn xinh đẹp tuyệt trần nhé!"
Trước đây Nguyễn Nhuyễn cũng hay làm nũng với bố, nhưng từ khi trưởng thành cô đã cứng cỏi hơn nhiều. Sau khi bố mất, cô buộc mình phải mạnh mẽ để tồn tại. Thế nhưng khi đối diện với mẹ Nguyễn, cô mới nhận ra bản năng làm nũng của mình vẫn còn đó, và nó diễn ra tự nhiên đến lạ lùng.
Cô giúp mẹ mang đồ vào nhà, tình cờ liếc thấy mấy cái hộp cơm dán tên trong túi lưới, không khỏi tò mò: "Mẹ, hộp cơm của ai mà mẹ mang về nhiều thế này?"
Tôn Hồng Mai vừa lau mặt vừa vắt khô khăn: "Con còn dám hỏi à? Chẳng phải sáng nay con nhờ mẹ mang cơm theo đó sao. Trưa nay mẹ vừa mở nắp hộp ra, ôi chao, cái mùi nó thơm đến mức cả đám người kéo lại xem. Dì Quế Chi của con nhìn bát mì xong là nuốt không nổi cơm căn tin luôn, mấy người khác cũng thế, cứ đứng vây quanh nhìn mẹ ăn. Con không tưởng tượng được đâu, người đông nghịt luôn ấy!"
Nguyễn Nhuyễn không ngờ hiệu ứng lại mạnh đến vậy, cô háo hức hỏi: "Rồi sao nữa mẹ?"
"Thì mẹ bảo đó là mì lạnh con gái mẹ nấu chứ sao. Thế là họ cứ đòi mẹ về hỏi công thức làm dầu ớt, ai cũng muốn tự làm. Mẹ nghĩ thầm: sao mà cho được, đó là bí kíp của con gái tôi mà! Thế là mẹ nói luôn chuyện con đang bán mì, họ mới thôi không hỏi công thức nữa."
"Ai dè dì Quế Chi với mấy người kia nhanh tay lắm, hỏi giá xong là tan ca đứng chặn mẹ lại đòi mua bằng được. Đưa tiền xong là chạy biến như thỏ, sợ mẹ không nhận tiền hay sao ấy! Nếu không vì thế thì mẹ đã về nhà sớm hơn mười lăm phút rồi."
"Với lại, lỡ có ngày đó thật, căn tin nhà máy ế ẩm vì người ta chuyển sang ăn mì của con, lãnh đạo mà đổ lỗi lên đầu mẹ thì sao? Mẹ nghĩ xem, có khi bị phê bình đấy chứ chẳng chơi."
Tôn Hồng Mai lặng người đi một lúc, bà mấp máy môi: "Chắc... chắc không đến mức đó đâu nhỉ?"
Nhưng trong lòng bà bắt đầu thấy chột dạ. Với sức hút của món mì ngày hôm nay, nếu tin đồn lan ra, số người nhờ vả chắc chắn sẽ tăng vọt. Những lời Nhuyễn Nhuyễn nói hoàn toàn có cơ sở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
