Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hàn Lỗi đẩy một chiếc xe kéo vội vàng chạy tới. Trên xe đã được lót sẵn một tấm nệm rơm và một cái chăn. Đi phía sau cậu ta là Tôn Đại Thụ mồ hôi nhễ nhại, hẳn là vừa mới đi làm đồng về. Mấy hôm nay Tôn Đại Thụ làm việc ở mảnh đất tận cùng phía Tây thôn, đi bộ cũng mất nửa tiếng.
"Anh, em mượn được xe kéo rồi, mau đưa chị dâu đến trạm y tế đi." Hàn Lỗi nói.
Lúc này Hàn Chấn Vũ cũng không còn tâm trí đâu mà để ý đến chuyện tị hiềm nam nữ. Anh cúi xuống bế bổng Tô Tả Thu đặt lên xe kéo, rồi nói với hai người bạn: “Tôi đi một mình là được rồi, các cậu làm việc cả ngày rồi, mau về nghỉ ngơi đi.”
Hàn Lỗi kéo xe, nói: “Anh Chấn Vũ, để em đi cùng anh. Đến đó có gì còn có thể hỗ trợ lẫn nhau.”
Tôn Đại Thụ cũng nói: “Tôi cũng đi cùng.”
Còn có mấy thanh niên khác ngày thường có quan hệ không tệ với Hàn Chấn Vũ cũng hỏi có cần giúp đỡ không. Nhưng người nhà họ sợ họ đi theo Hàn Chấn Vũ sẽ học thói xấu, nên mấy người đó vừa mới mở miệng đã bị người nhà ngăn lại, không cho đi.
Phần lớn người trong thôn đều rất ác cảm với một Hàn Chấn Vũ không có nghề nghiệp ổn định. Họ cảm thấy tên côn đồ này sớm muộn gì cũng gây ra chuyện, cho nên không cho đàn ông và trẻ con nhà mình qua lại quá thân thiết với anh.
Hàn Chấn Vũ không để tâm đến ánh mắt của mọi người, chỉ lắc đầu với mấy người có ý tốt.
“Không cần đâu, tôi với Lỗi và Đại Thụ đi là được rồi. Mọi người cũng vất vả cả ngày, về nghỉ sớm đi. Vì chuyện nhà chúng tôi mà làm mất thời gian của mọi người rồi.”
Mấy người đàn ông đó bị người nhà kéo lại cũng cảm thấy ngại ngùng, vội nói: “Không sao, không sao. Cần giúp thì anh cứ gọi một tiếng, đừng khách khí.”
Hàn Chấn Vũ gật đầu với họ, rồi cùng Hàn Lỗi và Tôn Đại Thụ kéo xe vội vã đi về phía công xã.
Tô Tả Thu nằm trên xe kéo, bị xóc đến mức suýt nữa thì nôn hết những thứ đã ăn lúc chiều ra ngoài. Cô cảm thấy cứ giả vờ ngất xỉu mãi thế này cũng không phải là cách, lỡ bị phát hiện thì xấu hổ chết đi được.
Vì vậy, cô từ từ mở mắt ra, vừa hay chạm phải đôi mắt sâu thẳm của Hàn Chấn Vũ.
Ánh mắt đó trông vừa bí ẩn vừa khó lường, sống mũi lại cao và thẳng, đường nét khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, toàn thân toát ra một sức hút nam tính thâm trầm. Bộ quần áo bằng vải thô vá víu trên người anh cũng không thể che giấu được khí chất đó.
Dựa theo ký ức của nguyên chủ, người đàn ông này hình như lớn hơn nguyên chủ ba tuổi, năm nay mới 21 thôi nhỉ, sao trông lại có khí chất trầm ổn đến vậy?
Tô Tả Thu suýt chút nữa thì nhìn đến ngây người. Cô cảm thấy mắt của nguyên chủ chắc chắn có vấn đề.
Một người đàn ông cực phẩm như vậy mà không cần, lại cứ khăng khăng nhớ về gã công tử bột đã phản bội mình ở thành phố.
Không không không, đây không phải là mắt có vấn đề, đây là mắt mù rồi.
Hàn Chấn Vũ liếc nhìn cô một cái, nhàn nhạt nói: “Tỉnh rồi à?”
Tô Tả Thu hoàn hồn, vội vàng gật đầu. Sợ anh phát hiện ra sự khác thường của mình, cô lại đưa tay che trán rồi nhắm mắt lại, giả vờ như đang rất khó chịu.
“Cô chịu khó một chút, sắp đến công xã rồi.” Hàn Chấn Vũ lại nói: “Trên xe có chăn, nếu cô thấy lạnh thì đắp vào.”
Tô Tả Thu bắt chước giọng điệu nói chuyện thường ngày của nguyên chủ, ngượng ngùng “ừm” một tiếng rồi im lặng.
Nhưng trong lòng thì lại đang gào thét, người đàn ông này thật sự không biết ga lăng một chút nào, ít ra cũng phải giúp người ta đắp chăn chứ.
Xem ra trong lòng anh ta hẳn là cũng không có nguyên chủ. Nhưng như vậy cũng tốt, sau này có thể bớt đi chút phiền phức.
Hàn Lỗi và Tôn Đại Thụ đang kéo xe ở phía trước, nghe đoạn đối thoại của hai vợ chồng mà cả hai đều cảm thấy kỳ quặc.
Đây đâu có giống vợ chồng? Người không biết còn tưởng họ hôm nay mới quen nhau.
Nhưng nghĩ lại chuyện anh Chấn Vũ và cô thanh niên trí thức họ Tô này kết hôn như thế nào, hai người lại cảm thấy bình thường.
Tuy người trong thôn đánh giá rất thấp anh Chấn Vũ, nói anh là côn đồ, cả ngày không làm việc đàng hoàng mà chỉ lêu lổng khắp nơi. Nhưng hai người họ biết anh Chấn Vũ không phải loại người như vậy, người ta có bản lĩnh lắm đấy.
Khi đến trạm y tế công xã, Hàn Chấn Vũ hỏi Tô Tả Thu: “Tự mình đi được không?”
Tô Tả Thu bước xuống xe: “Được.”
Hàn Chấn Vũ lấy từ trong túi ra hai gói bánh quy đưa cho Đại Thụ và Hàn Lỗi: “Hai cậu ăn chút gì lót bụng đi, tôi đưa cô ấy vào gặp bác sĩ.”
Hai người làm việc cả ngày đã sớm đói meo, cũng không khách khí với anh, liền nhận lấy bánh quy.
Tôn Đại Thụ nói: “Anh Chấn Vũ, vậy tụi em ở đây chờ anh với chị dâu.”
Hàn Chấn Vũ gật đầu, rồi đưa Tô Tả Thu vào trạm y tế.
Bác sĩ nhìn thấy vết rách lớn trên trán cô thì “ai da” một tiếng: "Vết thương này của cô cũng mấy ngày rồi nhỉ? Sao bây giờ mới đến?"
Tô Tả Thu cũng không giấu giếm, kể lại rành mạch cho bác sĩ: “Là bị em chồng tôi đánh. Lúc đó tôi nằm trên giường không dậy nổi, hôn mê hai ngày, hôm nay mới tỉnh lại.”
Vị bác sĩ nghe xong thì vô cùng kinh ngạc. Ông liếc nhìn Hàn Chấn Vũ, chỉ thấy sắc mặt anh âm trầm, bác sĩ cũng không hỏi thêm nữa.
“Tuy không cần nhập viện, nhưng cũng phải nghỉ ngơi một thời gian đấy. Vết rách lớn như vậy, lại còn ở trên đầu, mấy ngày nay tốt nhất là không làm gì cả, cứ nghỉ ngơi cho tốt đi.”
Vị bác sĩ nghĩ một lúc rồi lại dặn thêm một câu: “Nếu có điều kiện thì cho cô ấy ăn chút đồ bổ, như vậy sẽ mau khỏe hơn.”
“Vâng, tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ.”
Bác sĩ trước tiên sát trùng cho Tô Tả Thu, lại bôi thuốc chống viêm, cuối cùng quấn một lớp băng gạc.
“Được rồi.”
Bác sĩ đưa cho Hàn Chấn Vũ một tờ đơn thuốc: “Tôi kê một ít thuốc chống viêm, đến phòng dược lấy đi.”
Hàn Chấn Vũ nhận lấy, nói: “Cảm ơn.”
Hai người lại đi vào phòng dược. Hàn Chấn Vũ đi lấy thuốc, Tô Tả Thu đứng ở một bên chờ anh.
Nhìn bệnh viện mang đậm dấu ấn thời đại, Tô Tả Thu thầm thở dài một hơi. Lẽ nào ông trời cảm thấy kiếp trước cô còn chưa đủ khổ hay sao? Cho nên mới để cô xuyên đến cái thời đại gian khổ này để trải nghiệm cuộc sống.
Dựa theo ký ức của thân thể này, bây giờ là năm 1970, cách thời kỳ cải cách mở cửa còn gần chín năm nữa. Thời đại này đi đâu cũng cần có giấy giới thiệu, nếu không sẽ bị xem là phần tử lang thang hoặc đặc vụ của địch.
Người thân ở thành phố của nguyên chủ không đáng tin cậy, Tô Tả Thu cũng không có ý định quay về tìm họ. Tạm thời cứ ở lại trong thôn đã, ít nhất trong mấy năm tới, nông thôn tương đối an ổn hơn thành phố.
Còn về người chồng trên danh nghĩa này, nếu có thể sống yên ổn không phiền phức như trước đây, thì cứ như vậy cũng được. Nếu Hàn Chấn Vũ không muốn, vậy thì ly hôn, cô lại trở về khu tập thể thanh niên trí thức.
Hàn Chấn Vũ lấy thuốc xong, thấy cô đứng ngẩn người ở đó. Trên đầu quấn một vòng băng gạc, thân hình mỏng manh như thể một cơn gió cũng có thể thổi bay.
Anh bất đắc dĩ lắc đầu, trong lòng vừa có chút bực mình vì cô không biết tự bảo vệ mình, người phụ nữ này sao lại ngốc đến vậy?
Hàn Mỹ Lệ nhỏ tuổi hơn cô, vóc dáng cũng không cao bằng cô, sao lại có thể để nó đánh cho ra cái bộ dạng thảm hại này? Lẽ nào không biết đánh trả sao? Cứ ngốc nghếch đứng đó cho người ta đánh à?
Anh thầm thở dài, chuẩn bị phải nhanh chóng nghĩ cách, xem có thể sớm ngày tống tiễn cái phiền phức lớn này về thành phố được không.
Hàn Chấn Vũ đi đến trước mặt cô, nói: “Về thôi, Lỗi với Đại Thụ còn đang chờ ở ngoài đấy.”
Tô Tả Thu hoàn hồn, khẽ gật đầu: “Được.”
Hai người một trước một sau đi ra khỏi trạm y tế.
Hàn Lỗi và Tôn Đại Thụ đang ngồi trên xe kéo nói chuyện, thấy họ ra liền vội vàng quan tâm hỏi: “Anh Chấn Vũ, chị dâu không sao chứ?”
“Bác sĩ nói vết thương rất sâu, lại còn ở trên đầu, sau này e là sẽ để lại di chứng. Cho nên tôi tính ngày mai sẽ đi báo công an, để Hàn Mỹ Lệ và Trương Thiến Vân phải cho một lời giải thích. Hai người họ đã bị tình nghi cố ý giết người rồi.”
Hàn Chấn Vũ chuẩn bị nhân lần này trị cho người nhà họ Hàn một trận, để sau này họ không dám động tay động chân với Tô Tả Thu nữa.
Trong một sớm một chiều, e là không có cách nào đưa người phụ nữ này về thành phố ngay được. Nhưng anh còn có rất nhiều việc phải bận, cũng không thể nào ngày nào cũng ở nhà trông chừng cô, cho nên phải nghĩ cách để ngăn chặn hậu họa.
Hàn Lỗi và Tôn Đại Thụ chấn động: “Anh Chấn Vũ, chị dâu bị thương nghiêm trọng vậy sao? Bác sĩ nói sẽ để lại di chứng gì?”
Hàn Chấn Vũ nói một cách nghiêm túc: “Sẽ thường xuyên đau đầu, sau này cũng không thể làm việc nặng được nữa.”
Tô Tả Thu nghe anh thêm mắm dặm muối mà bịa chuyện, chỉ lẳng lặng cúi đầu. Không ngờ Hàn Chấn Vũ đã nghĩ sẵn đối sách rồi.
Nếu đã như vậy, thì chuyện sau này cô tạm thời sẽ không can thiệp vào, cứ để người đàn ông này xử lý. Về danh nghĩa, anh là chồng của thân thể này, để anh ra mặt giải quyết cũng là điều nên làm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
