Vừa dứt lời, chẳng đợi đối phương kịp phản ứng, Diêu Lan đã dứt khoát bước tới túm chặt lấy bà bác quăng thẳng về phía nhóm quân nhân.
Trời đất ơi, cô chỉ liếc mắt một cái đã thấy đũng quần của bà bác ướt sũng một mảng, trong không khí xung quanh thoang thoảng mùi nước tiểu nồng nặc đến nghẹt thở.
Kẻ buôn hàng trắng thấy con tin bị kéo mất, lập tức nhận ra mình đã bị cô gái xinh đẹp trước mặt lừa một vố đau điếng. Hắn liền cúi xuống nhặt phắt con dao lên, giơ cao định vung chém thẳng về phía Diêu Lan, miệng không ngừng gầm gừ chửi bới:
"Con ranh khốn kiếp, mày dám giở trò lừa tao!"
Ngay khoảnh khắc lưỡi dao sắc lẹm sắp sửa chém trúng người, cổ tay cô đã bị một bàn tay cứng như gọng kìm tóm chặt rồi kéo giật mạnh ra phía sau. Cùng lúc đó, một cú đá sấm sét đầy uy lực từ đôi chân dài giáng thẳng vào bụng kẻ buôn hàng trắng.
"Á!"
Hắn thét lên một tiếng đau đớn thấu trời, cả thân hình bị cú đá hất văng ra xa hơn 1 mét. Những đồng chí quân nhân đứng phía sau lập tức ùa lên đè nghiến hắn xuống sàn, nhanh thoăn thoắt khống chế rồi trói chặt gã lại.
Còn Diêu Lan thì được người quân nhân cao 1 mét 9 kia ôm nửa người vào lòng bảo vệ. Cô nhất thời ngẩn ngơ ngơ ngác, bốn mắt nhìn nhau trong gang tấc:
"Cảm... cảm ơn anh."
"Không có gì, đồng chí thật sự rất dũng cảm. Nếu là người khác chắc chắn không dám liều mình tiến lên can ngăn, chứ đừng nói đến việc có thể khéo léo thuyết phục được hắn như vậy."
Người quân nhân vốn ít lời, nhưng từ trong giọng nói trầm ấm có thể nhận ra anh đang thật lòng khen ngợi cô.
Vừa định chìm đắm thêm chút nữa vào vẻ đẹp trai ngời ngời của đối phương thì Diêu Lan bỗng nhận thấy máu tươi đang rỉ ra từ cánh tay anh. Cô vội vàng nắm lấy tay anh kéo nhanh về phía cuối toa tàu:
"Anh bị chảy máu rồi kìa! Đi theo tôi, mau đến chỗ nhân viên phục vụ trên tàu để xử lý băng bó lại vết thương ngay đi."
"Đồng chí, sao cô lại phát hiện ra hắn có vấn đề? Hơn nữa sao cô biết được hắn buôn bán hàng trắng?"
Người quân nhân lúc nãy chưa có thời gian hỏi, giờ đây trong lòng không khỏi cảm thấy tò mò.
Khẽ thổi nhè nhẹ vào vết thương trên cánh tay anh, Diêu Lan liền từ tốn giải thích:
"Lúc bà bác kia và hắn xảy ra tranh chấp, tôi để ý thấy đầu hắn cứ khẽ lắc lư, dáng vẻ trông vô cùng mệt mỏi và thèm ngủ, nhưng tính khí lại đột ngột trở nên nóng nảy, hung hãn."
"Ánh mắt vô thần đờ đẫn, quầng thâm dưới mắt rất đậm, bước chân thì xiêu vẹo lảo đảo. Từ những dấu hiệu đó có thể đoán ra hắn đã dùng hàng trắng không chỉ một hai lần. Thế nhưng nhìn cách ăn mặc tầm thường của hắn thì không giống người có nhiều tiền để vung tay mua thứ đắt đỏ ấy. Cách duy nhất để có thể dùng hàng trắng liên tục mà không tốn tiền chính là đi làm chân buôn bán, mỗi lần giao dịch lại lén lút bớt xén giữ lại một ít."
"Làm như vậy vừa có thể thỏa mãn cơn nghiện của bản thân, lại vừa kiếm thêm được chút tiền tiêu xài. Cứ cho người thẩm vấn thật kỹ tên đó, chắc chắn sẽ giúp đồn công an triệt phá được cả một đường dây buôn bán hàng trắng lớn ở địa phương."
Người quân nhân vừa trầm ngâm suy nghĩ vừa khẽ gật đầu, nhưng sâu trong lòng anh vẫn dấy lên một chút hoài nghi về Diêu Lan.
Liệu cô có phải là gián điệp, hoặc giả là đồng bọn của tên buôn hàng trắng kia hay không? Rất có thể mục đích của màn kịch này là cố tình để tên đó sa lưới, sau đó khai ra một địa điểm hay một kẻ chỉ điểm sai lệch hòng đánh lạc hướng sự chú ý của lực lượng công an.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)