Quý Nguyên Kiên xoay người lại, đưa bàn tay to lớn áp nhẹ lên đỉnh đầu cô, ngón tay cái khẽ xoa nhẹ lên vầng trán trơn mịn của cô:
"Trước đây tôi vẫn sống độc thân nên ở tạm trên tầng 2 cũng khá thoải mái, chỉ là tôi không ngờ cô lại đến sớm đến mức này. Lát nữa tôi sẽ đi nộp đơn báo cáo lên cấp trên xin cấp nhà công vụ, nhất định sẽ không để cô phải chịu cảnh chen chúc chật chội ở đây đâu."
Diêu Lan nhất thời chẳng biết phải đáp lại thế nào, chỉ đành khẽ "ừm" một tiếng nhỏ nhẹ trong cổ họng.
Khu nhà ngang tập thể này về cơ bản đã kín người ở, chẳng còn phòng nào trống cả.
Tầm giờ này cũng không có mấy ai đi lại, chỉ có 2 đến 3 người phụ nữ đang đứng tụ tập một góc, vừa đưa mắt nhìn cô vừa xì xào chỉ trỏ bàn tán điều gì đó.
"Chào các thím, đây là vợ tôi, cô ấy vừa mới từ quê lên, sau này có gì mong các thím giúp đỡ nhiều hơn ạ."
Quý Nguyên Kiên đột nhiên cất tiếng chào hỏi đàng hoàng khiến 3 người phụ nữ kia lập tức ngừng bặt việc buôn chuyện to nhỏ.
"Vậy chúng tôi xin phép lên phòng trước ạ, vợ tôi vừa mới tới nơi, tôi phải đưa cô ấy đi làm quen với môi trường xung quanh một chút."
Lên đến tầng 2, căn phòng thứ 2 nằm ở phía bên tay trái.
Vừa bước chân vào trong, Diêu Lan liền tròn mắt kinh ngạc, cô chưa từng thấy căn phòng nào lại nghèo nàn đến mức này, à không, chuẩn xác hơn phải gọi là đơn sơ đến mức khó tin. Trong phòng khách vỏn vẹn chỉ có đúng 1 chiếc bàn và 3 chiếc ghế gỗ.
Trên mặt bàn đặt 1 ngọn đèn dầu, ngoài ra chẳng thể tìm thấy món đồ thứ 6 nào ra hồn cả.
"Anh sống thế này sao..."
Diêu Lan ngập ngừng định nói lại thôi, cô không biết nên mở lời hỏi là sao anh lại sống kham khổ đến mức này, hay là nên hỏi anh thực sự sinh hoạt ở đây sao?
Quý Nguyên Kiên tinh ý nhận ra vẻ do dự bối rối của cô, liền chủ động mở miệng giải thích:
"Ngày thường tôi đều ăn cơm ở nhà bếp tập thể của đơn vị, trong nhà chỉ cần có một chiếc giường để ngả lưng đi ngủ là đủ rồi. Lại có những đợt phải đi làm nhiệm vụ khẩn, nửa tháng không có mặt ở nhà cũng là chuyện hết sức bình thường."
Nửa tháng không có nhà sao?!
Lại có chuyện tốt đến nhường này ư!
"Quý Nguyên Kiên, tôi có chuyện này muốn nói rõ ràng với anh..."
Còn chưa kịp nói hết câu thì ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ cửa dồn dập, tiếng đập cửa chẳng hề nhỏ chút nào.
"Anh Quý ơi, anh Quý, anh có ở nhà không? Em có thứ này muốn đưa tận tay cho anh này."
Diêu Lan nhắm nghiền hai mắt, khẽ mím chặt môi không nói thêm lời nào.
Đây chẳng phải là phiên bản Bảo Trân thứ hai đó sao? Đã bám đuôi tìm đến tận cửa nhà người đàn ông của cô rồi, đàn ông có số đào hoa quá đôi khi cũng chẳng phải là chuyện tốt lành gì.
"Người ta đang tha thiết gọi anh kìa! Không mau đi mở cửa đi chứ, hay là muốn tôi ra mở cửa rước cô ta vào giúp anh?"
Giọng điệu của Diêu Lan tràn ngập vẻ khó chịu thấy rõ.
Quý Nguyên Kiên đi cũng không xong mà ở lại cũng chẳng đành. Anh vẫn còn nhớ như in mấy ngày trước Hoàng Vân Tề có bảo với mình rằng, phụ nữ mà nói "được" thì chắc chắn trong lòng là "không được".
Câu khẳng định đi kèm với nghi vấn chính là một bãi mìn nguy hiểm, hễ bước chân dẫm vào là nổ tung ngay tức khắc.
"Anh Quý ơi... Anh..."
Cánh cửa bỗng "xoạch" một cái mở toang ra, Diêu Lan khoanh hai tay trước ngực, đứng nép sang một bên:
"Quý Nguyên Kiên, có người tìm anh này. Cứ réo anh Quý anh Quý suốt từ nãy đến giờ, ai không biết nghe vào còn tưởng là con dế mèn đang kêu cơ đấy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
