Cùng lúc đó, hai người lập tức đến thay 2 bảo vệ đứng đó, gần như sau một giây, một tầng ánh sáng màu vàng nhạt đến mức không thể thấy, quét từ xa đến.
Khoảnh khắc ánh sáng màu vàng nhạt chạm cơ thể hai người, họ đồng thời nuốt nước miếng.
Khi ánh sáng vàng nhạt biến mất, hai người mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
Người đàn ông là người quay đầu đầu tiên, đặt màn hình ảo ở trên bàn tay lên trước cửa, một luồng ánh sáng xanh nhạt quét toàn thân từ dưới lên trên, một giọng nói ngọt ngào vang lên: “Xác nhận thân phận, ngài Cố Minh Trạm, mời vào.”
Cánh cửa chậm rãi mở ra, trong phòng chỉ có một tủ kính, bên trong tủ kính là tiêu bản con bướm màu đen xám.
Dưới ánh đèn dịu nhẹ, tiêu bản con bướm vẫn đẹp như ban ngày, nhưng không biết có phải do ánh sáng thay đổi hay không mà sáng màu xanh lá nhạt trên cánh của nó đậm hơn một chút, nhưng khi người ta nhìn kỹ sẽ cảm thấy nó không thay đổi gì.
"Đi lấy đi, tôi canh chừng." Người đàn ông thấp giọng nói.
Người phụ nữ gật đầu, bước nhẹ đến tiêu bản con bướm, dùng ngón trỏ ấn nhẹ vào bên cạnh tủ kính, xuất hiện màn hình ảo.
Cô ta hoảng sợ, vội vàng nói: "Anh! Hình như nó còn sống..."
Cô ta mới nói được phân nửa, thì 1 chiếc lá khô màu đen xám bay đến, xuyên qua chất lỏng kim loại màu đỏ bao phủ bên ngoài cơ thể cô ta, cắt đứt cổ họng cô ta và cắt đứt không gian xung quanh cô ta, xé ra một động không gian màu đen.
Người phụ nữ theo bản năng ôm lấy cổ họng, chất lỏng ấm nóng phun ra và cảm giác đau đớn truyền từ cổ họng đến khiến cô ta mở to hai mắt ra.
Con bướm màu đen xám trong tủ kính không biết từ lúc nào đã giang cánh ra để lộ thân thể lớn bằng ngón tay cái ở dưới cánh.
Người đàn ông nghe thấy cô ta kêu nên quay đầu lại, còn chưa kịp phản ứng đã cảm thấy cổ họng đau nhói, trước mắt anh ta là một chiếc lá khô bay xuống, đồng thời xé ra một động không gian màu đen.
Anh ta ngã xuống đất, nhìn động không gian màu đen bên cạnh anh ta đang mở rộng ra, tới khi đường kính động rộng khoảng một mét, tốc độ mở rộng mới chậm lại.
Những xúc tu ẩm ướt từ bên trong thò ra.
Thời Dư tỉnh dậy trong tiếng còi báo động chói tai, ngoại trừ ngày tưởng niệm Trận chiến Lirvia mỗi năm, cô chưa từng nghe thấy tiếng còi báo động vào thời điểm khác.
Thời Dư sửng sốt một lúc, trong đầu trống rỗng nhớ lại ngày tưởng niệm trận chiến Lirvia không phải mới qua một tháng trước sao?
Sau đó, trí não cưỡng chế cô nhận một tin nhắn, một giọng nam nghiêm túc vang lên.
[Xin tất cả cư dân của Hải Lam Tinh chú ý! Xin tất cả cư dân của Hải Lam Tinh hãy chú ý! Hải Lam Tinh đang bị một giống loài không biết tên xâm lược, tất cả cư dân lập tức tuân theo các hướng dẫn sơ tán do chính phủ ban hành và đến nơi trú ẩn gần nhất để sơ tán! Nói lại.…]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)