Thần sắc Tạ Dữ Nghiên vô cùng lạnh lùng, lạnh nhạt nói: "Đây là mệnh lệnh."
Thời Dư vừa bắn vừa nghe lén, anh bạn đẹp trai này đuổi những người bên cạnh ra ngoài, an toàn tuyệt đối không được bảo đảm, gà mái già bên cạnh anh sao có thể đồng ý được?
Không đồng ý thì cũng phải đồng ý.
Thời Dư bắn chết một con nhện khác, quay đầu lại nhìn thấy ba người đàn ông kim loại phá cửa sổ chạy ra, đột nhiên trên không trung xuất hiện ba cơ giáp.
Gần như cùng lúc, đôi chân ẩm ướt của con nhện đen lớn tàn nhẫn dẫm xuống chỗ có nhiều người nhất trong trung tâm mua sắm.
Nhìn từ xa, chân nhện phủ đầy lông tơ, nhưng khi chân nhện dẫm xuống, cắt sắt thép như cắt đậu hũ, lúc này cô mới thấy rõ, đó là những sợi lông sắc bén.
Gạch đá vụn nát rơi ầm ầm xuống, Thời Dư nắm lấy tay Tạ Dữ Nghiên vội vàng lùi lại vài bước, để không bị đập thành thịt nát ngay tại chỗ.
"Những vệ sĩ của anh đều lợi hại như vậy, nhưng tại sao phản ứng của anh lại chậm như thế?. Đừng có đứng ngốc ở nơi đó, gặp nguy hiểm liền tránh đi."
"Chúng ta không thể ở chỗ này nữa, giờ chạy tới chỗ trống trải đã."
Ba người mở cơ giáp đã chiến đấu với con nhện lớn bên ngoài, sàn nhà rung chuyển, trung tâm mua sắm có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Thời Dư quay đầu nhìn lại đám người Lai Tư Đặc đang trấn thủ phía trước, vừa chạy vừa nghiêm túc nói: "Hồi nãy tôi vừa mới cứu mạng anh, anh có nên lấy cơ giáp của mình ra, dẫn tôi chạy trốn không?"
Thời Dư đã hoài nghi khi người đàn ông đó nói không có xe bay.
Nhưng anh đẹp trai này nói không có cơ giáp, Thời Dư tuyệt không tin.
Tạ Dữ Nghiên bị cô kéo chạy ra ngoài, không chút bối rối hỏi ngược lại: "Không phải cô cũng có cơ giáp sao?"
Anh chú ý đến chiếc nhẫn bạc trên ngón trỏ tay phải của cô.
Hôm qua, cô ấy không đeo chiếc nhẫn này trên ngón trỏ.
Trong thời đại tinh tế, rất thích chế tạo những chiếc nhẫn không gian để cất giữ cơ giáp quan trọng này.
Ngay lập tức mặt Thời Dư hiện ra sự suy sụp: "Nếu em có thể sử dụng thì sớm lấy cơ giáp bỏ chạy rồi. Vấn đề là cấp bậc thể năng của em không đạt tiêu chuẩn để sử dụng cơ giáp, căn bản em không thể sử dụng!"
Cô quay đầu lại, vô cùng nghiêm túc nói: "Em là bù nhìn thôi."
Một chút cô cũng không ngại khi tiết lộ tin tức của mình, nói xong còn thúc giục: "Nhanh lên, thừa dịp vệ sĩ của anh kéo dài thời gian, em dẫn anh chạy trốn trước, đến chỗ tị nạn thì chúng ta sẽ tạm thời an toàn. Vệ sĩ của anh lợi hại như vậy, đuổi theo chắc chắn không là vấn đề."
Trên mặt Thời Dư tràn đầy hi vọng, lại nghe thấy giọng nói êm tai của anh: "Tôi cũng không đạt tiêu chuẩn điều khiển cơ giáp."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
