Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau khi ngồi trên ghế cạnh đạo diễn quan sát một lúc với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, trên tay cầm một cuốn sổ nhỏ bằng bàn tay không biết lấy từ đâu ra. Cô nhanh chóng ghi chép lại những điểm quan trọng.
Lâm Ngọc đứng bên cạnh cũng đang cố gắng nhận diện các diễn viên và các nhân viên trong đoàn phim.
Hứa Tri Tri chăm chỉ học hỏi, cũng có người chăm chú theo dõi nhất cử nhất động của cô.
Là đội trưởng đội hình sự xuất sắc nhất thành phố Giang, đã lập được nhiều chiến công hiển hách, chắc chắn Tần Túc có sự am hiểu tường tận về tội phạm. Anh hiểu rõ quá trình gây án của từng tên tội phạm, biết được tâm lý biến thái của chúng, đồng thời cũng nắm rõ bộ mặt thật của chúng dưới lớp ngụy trang.
Anh chỉ vô tình liếc nhìn đoạn video mà Bạch Thăng gửi tới đã lập tức nhận ra, đối phương căn bản không chỉ đơn giản là bắt chước.
Thần thái ấy, trạng thái ấy không khác gì những kẻ sát nhân mà anh từng gặp.
Vì quyết tâm không thể để bất kỳ tên tội phạm nào lọt lưới nên anh gần như bay thẳng đến phim trường của Bạch Thăng.
Bạch Thăng bất lực nhìn 'gã khùng' bên cạnh, hết cách đành phải dẫn anh đến chỗ ngồi bên cạnh Hứa Tri Tri. Hai người để Hứa Tri Tri ở giữa, còn họ ngồi hai bên chỉ cách nhau nửa mét.
"Cô thấy thế nào? Ngày mai chụp ảnh tạo hình rồi đấy, tôi cần cô điều chỉnh lại trạng thái như lúc thử vai." Bạch Thăng nhìn vào màn hình, nhưng lời nói lại dành cho Hứa Tri Tri.
Đầu tiên là vì yêu cầu của kịch bản, bức ảnh tạo hình cần dùng để quảng bá nên nó phải thật hoàn hảo; thứ hai là để giảm bớt sự đề phòng của đối phương với Tần Túc.
Hứa Tri Tri gật đầu đồng ý: "Tôi sẽ cố gắng hết sức! Nhất định tôi sẽ chụp được những bức ảnh tạo hình ưng ý nhất!"
Lời sếp nói như vàng như ngọc, bởi vì sếp trả lương nhiều lắm!
Cô bày ra vẻ mặt nịnh nọt, ánh mắt sáng rực lên khi nghĩ đến thù lao. Trông cô cứ như mấy người nghèo kiết xác chưa từng thấy tiền bao giờ.
So với kẻ tâm thần trong đoạn video, cô chẳng khác nào một cô bé ngây thơ trái ngược hẳn với một con quỷ bệnh hoạn, hoàn toàn chẳng liên quan gì đến nhau cả.
Tần Túc ngồi bên cạnh cô. Nhờ vào góc độ và lợi thế chiều cao mà anh có thể quan sát rõ nét biểu cảm và cử chỉ của đối phương.
Thật lòng mà nói, biểu hiện của Hứa Tri Tri chẳng khác gì một người bình thường.
Thậm chí anh còn có chút hoảng hốt. Nếu không có kiến thức chuyên môn giữ lại lý trí thì có lẽ Tần Túc đã cho rằng người trước mặt bị nhân cách phân liệt, có thể chuyển đổi tùy ý rồi.
Nhưng anh cũng thừa biết điều đó là không thể. Bởi vì nếu đối phương có nhân cách phân liệt sẽ không thể nào lại bình yên vô sự như vậy. Nhân cách phân liệt nhất định sẽ muốn chiếm hữu hoàn toàn con người này, không bao giờ muốn để lại cho nhân cách khác.
Chẳng lẽ kỹ năng diễn xuất của cô thực sự tốt đến vậy sao?
Lúc này, Hứa Tri Tri cũng chú ý đến Tần Túc. Cô nhìn về phía Bạch Thăng rồi hỏi: "Vị này là?"
"... Vị này là cố vấn chuyên môn tôi mời đến để cung cấp một số kiến thức chuyên ngành cho đoàn phim." Bạch Thăng khựng lại một chút, đảo mắt rồi nhanh chóng bịa ra một chức danh cho Tần Túc.
Trong lòng ông ta cũng tán thành. Đúng là Tần Túc đã đưa ra rất nhiều hướng dẫn về mặt chuyên môn cho bộ phim này bởi vì gần như anh là người hiểu rõ nhất về nguyên mẫu của bộ phim - Vụ án giết người phân xác.
Tần Túc khẽ gật đầu. Anh cảm thấy mình cần phải tìm hiểu thêm về đối phương, từ đó mới có thể đưa ra phán đoán. Vì vậy, Tần Túc lập tức tiếp lời: "Đúng vậy, nếu cô có thắc mắc gì cũng có thể hỏi tôi. Tôi đã tìm hiểu rất nhiều về vai diễn của cô."
"Vậy thì cảm ơn anh! Tôi tên là Hứa Tri Tri, sau này anh cứ gọi tôi là Tiểu Hứa nhé! Không biết nên xưng hô với anh thế nào ạ?" Hứa Tri Tri nghiêng người đưa tay ra, ánh mắt đầy thiện ý nhìn đối phương.
Tần Túc bắt tay cô: "Tôi là Tần Túc. Cô cứ gọi thẳng tên tôi là được, không cần khách sáo."
"Vâng ạ, anh Tần!" Hứa Tri Tri rút tay về, hơi nịnh nọt nói.
Trước đây cô đã tìm hiểu về giới giải trí. Đây là một xã hội nhỏ có tôn ti trật tự, bao gồm cả đoàn phim cũng có cấp bậc. Đặc biệt là trong giới làm phim, các thứ bậc như diễn viên, đạo diễn, nhà sản xuất đều được phân chia rất rõ ràng
Gặp ai cũng phải lịch sự, tuyệt đối không được có chuyện 'được voi đòi tiên', nhất định phải siêng năng thảo mai thì mới mong có thể sống tốt.
Tần Túc khẽ nhíu mày. Con người này khi diễn và ngoài đời đúng là khác nhau một trời một vực.
Hứa Tri Tri chẳng hề hay biết gì, cô chỉ đơn giản chào hỏi xong lại tiếp tục học thêm về cách diễn xuất.
Tần Túc ở bên cạnh tò mò hỏi cô vài câu về cảm nhận diễn xuất, cùng với sự hiểu biết về nhân vật trong kịch bản.
Hứa Tri Tri gần như mù tịt. Bởi vì thời gian gấp gáp nên cô chỉ mới kịp xem qua kịch bản và vài phân cảnh quan trọng.
Vì vậy Tần Túc cũng chẳng thu được thông tin gì hữu ích, còn cô cứ lặp đi lặp lại mấy câu trong kịch bản.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










