Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hứa Tri Tri im lặng, đây cũng tính là ác ý sao, ác ý của cô đối với những người này là thứ hệ thống cần?
Cô không để ý nhiều, chỉ cần cô không phạm tội, thứ này chỉ có thể nằm im.
Lúc này điện thoại của Lâm Ngọc vang lên, cô ấy nhìn người gọi, sau đó nhìn về phía Hứa Tri Tri: "Tri Tri, là người đó!"
Người đó chính là chỉ Bạch Khánh.
"Đưa tớ, tớ nghe." Hứa Tri Tri đoán đối phương sợ cô nên mới gọi vào điện thoại cho Lâm Ngọc, cô nhận lấy nói: "Có chuyện gì? Nói đi!"
Bạch Khánh ở đầu dây bên kia bị giọng nói lạnh nhạt, mạnh mẽ của Hứa Tri Tri làm cho sững sờ, ngẩn ra một lúc mới hơi tức tối nói: "Cô xem cô nói gì trên mạng kìa, cô có thể đừng nói nữa không."
"Chuyển tiền cho tôi." Hứa Tri Tri ngồi xuống sofa dựa lưng vào thành ghế, lạnh lùng nói.
Bạch Khánh ngớ người, Hứa Tri Tri nói chuyện kiểu gì vậy.
Hứa Tri Tri thấy đối phương không hiểu ý cô thì nói thẳng: "Chuyển tiền cho tôi, tôi im miệng, nếu không anh im miệng."
"Cô bị điên à!" Hai câu này khiến Bạch Khánh tức sôi máu, giọng nói đầy phẫn nộ.
Trên mặt Hứa Tri Tri không hề có vẻ gì là nổi giận: "Học theo anh đấy."
Bạch Khánh chưa bao giờ tức như vậy, những năm nay anh ta đã dẫn dắt được hai ba diễn viên có ít tiếng tăm nên có chút địa vị trong công ty. Ra ngoài ai cũng nịnh bợ anh ta, thuận theo ý anh ta, bây giờ lại xuất hiện cái đồ phản bội Hứa Tri Tri này khiến anh ta như có cái gai trong cổ họng.
Anh ta đứng dậy đi tới đi lui trước bàn làm việc, ánh mắt liếc thấy một lời mời thử vai của diễn viên. Anh ta cầm tấm thẻ lên, mắt sáng ngời. Anh ta biết cách trả thù Hứa Tri Tri rồi.
Sau khi đã có biện pháp, vẻ mặt anh ta cũng bắt đầu trở nên méo mó.
"Hứa Tri Tri, tôi nghĩ chúng ta nên nói chuyện cho rõ ràng, cứ đối đầu như vậy thì chỉ có hại cho cả đôi bên." Bạch Khánh ra vẻ chân thành, đột nhiên hối hận về những chuyện đã xảy ra.
Hứa Tri Tri chuẩn bị cúp điện thoại, không ngờ lại nghe thấy đối phương nói như vậy, cô hơi tò mò đối phương đang suy tính gì.
Cô mỉm cười nói: "Được thôi."
Bạch Khánh ngạc nhiên, không ngờ đối phương lại dễ dỗ như vậy, đắc chí cầm tờ giấy kia, trên mặt lộ ra nụ cười gian xảo.
"Tôi tìm cho cô một vai diễn, đạo diễn kiêm nhà đầu tư là anh trai tôi, tôi có thể nhét cô vào. Chỉ cần cô diễn tốt, sau này chúng ta có thể hòa bình chung sống, tôi cũng sẽ không ép cô làm bất cứ điều gì nữa." Giọng điệu của Bạch Khánh đầy cám dỗ.
Hứa Tri Tri hơi nheo mắt, cô không hiểu đối phương đang giở trò gì.
Trong trường hợp có thù oán mà còn giới thiệu vai diễn, không cần nghĩ cũng biết là mèo khóc chuột, không có ý tốt.
Thấy Hứa Tri Tri không trả lời, Bạch Khánh tiếp tục nói: "Năm mươi nghìn một tập, cô đừng có không biết điều..."
"Tôi đi!" Không để đối phương nói tiếp, Hứa Tri Tri đã đồng ý ngay.
Năm mươi nghìn một tập, tiền trong giới giải trí đúng là dễ kiếm. Cô làm luật sư thực tập ba tháng, mỗi tháng hai nghìn rưỡi, đã thế còn vất vả chết đi sống lại.
Diễn thôi! Cô làm được.
Vất vả một chút, khổ cực một chút. Dù sao cũng là kiếm tiền, kiếm đủ rồi thì nghỉ hưu.
Sự dứt khoát của Hứa Tri Tri làm Bạch Khánh nghẹn họng, rõ ràng đối phương đã rơi vào bẫy nhưng anh ta lại có cảm giác bức bối.
Hứa Tri Tri đồng ý, bảo đối phương gửi thời gian, địa điểm cụ thể và kịch bản, cô nhất định sẽ đến.
Cứ như vậy, cả hai bên đều cúp điện thoại trong sự hài lòng.
Hứa Tri Tri bật loa ngoài, vì vậy Lâm Ngọc bên cạnh cũng nghe thấy, sắc mặt hơi lo lắng và bất bình.
"Tri Tri, bây giờ giá của cậu đều là một trăm nghìn một tập, trước đây đều là giá này, anh ta còn ép giá! Hơn nữa tớ cảm thấy anh ta không có ý tốt! Sao bây giờ anh ta còn giới thiệu việc cho cậu!" Lâm Ngọc lo lắng không yên.
Hứa Tri Tri trả điện thoại lại cho cô ấy, cười nói: "Không đồng ý thì sao, không đồng ý thì anh ta cũng có cách nhét tớ vào. Vả lại có tiền kiếm cũng tốt, cùng lắm thì vất vả một chút, khổ cực một chút. Đợi đến khi hết hạn hợp đồng, tớ lại tìm việc, biết đâu tớ lại nổi tiếng thì sao! Lúc đó cậu chính là người có ân cùng chung hoạn nạn đấy!"
Lâm Ngọc nghe Hứa Tri Tri an ủi miễn cưỡng gật đầu, cô ấy cũng biết rằng đồng ý trong hòa bình hay bị ép đồng ý thì đều phải đồng ý, bây giờ chỉ có thể đi một bước tính một bước.
Lâm Ngọc có tính cách như bà mẹ già, biết ngày mai phải đi thử vai nên đi vào phòng ngủ lấy vali ra bắt đầu sắp xếp những thứ có thể dùng đến.
Lỡ như thuận lợi, có thể trực tiếp vào đoàn phim.
Hứa Tri Tri thì cúi đầu bắt đầu xem nhân vật cần diễn và kịch bản mà đối phương gửi tới.
Là một bộ phim trinh thám chiếu mạng có kinh phí thấp tên là [Con Quạ Đen], được chuyển thể từ một vụ án giết người phân xác hàng loạt có thật vẫn chưa được phá. Cô đóng vai một tên tội phạm, một kẻ giết người hàng loạt tâm lý biến thái.
Trước mặt người khác thì vô hại, sau lưng người khác thì tàn nhẫn, lạnh lùng như băng.
Là một vai diễn nổi bật và rất cần kỹ năng diễn xuất, người bình thường hoàn toàn không thể nắm bắt được. Vậy mà Bạch Khánh giỏi như vậy, có thể nhắm mắt nhét cô vào?
Đúng lúc này, một giọng nói máy móc quen thuộc vang lên.
[Ác ý + 2]
[Phát hiện ác ý đạt mười lăm điểm, mở khóa trung tâm đổi kỹ năng của hệ thống, nếu cần xin vui lòng đổi kỹ năng. ]
[Phát hiện ký chủ đăng nhập lần đầu, tặng gói quà tân thủ. ]
Sau khi hệ thống dứt lời, một chiếc hộp đen xuất hiện trước mặt Hứa Tri Tri, bên trên còn có dòng chữ vui lòng click vào hộp quà để nhận gói quà.
Chiếc hộp đen trông có vẻ kỳ quái, Hứa Tri Tri không muốn nhấn, bởi vì cô sợ rút được những thứ đáng sợ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










