Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Xuyên không: Thì Ra Hệ Thống Phạm Tội Có Thể Dùng Như Thế Sao? Chương 22:

Cài Đặt

Chương 22:

Sau một cơn ác mộng, điện thoại của Hứa Tri Tri phát ra một tiếng thông báo tin nhắn. Cô chống người dậy, cầm lấy điện thoại nheo mắt mở ra.

Bất chấp ánh sáng chói mắt của điện thoại, Hứa Tri Tri nhìn chằm chằm vào bức chân dung đó.

Trong bức chân dung là một người đàn ông tóc ngắn, mặt mũi gồ ghề lồi lõm, mắt híp, trán rộng, mũi to, môi dày, da đen. Dù chỉ là chân dung vẫn có thể thấy được vẻ hung dữ, khủng bố của đối phương. Giống như cảm giác khó chịu khi bị người tâm thần nhìn chằm chằm trên đường, là kiểu người khiến người ta nhìn qua đã sợ hãi mà tránh xa.

Hoàn toàn khác với Hà Văn, bất kể là giới tính hay ngoại hình đều khác một trời một vực.

Nghĩ đến đây, Hứa Tri Tri đặt điện thoại xuống, cổ không chống đỡ nổi nằm trở lại chiếc gối mềm mại.

May mà... may mà không phải. Một tuần này Hà Văn đối xử với cô và đoàn phim rất chu đáo, quan hệ với Bạch Thăng, Tần Túc và những người khác đều rất tốt, là một vị trưởng bối hoàn hảo.

Bây giờ bức chân dung không hề giống bà ta, trên người bà ta cũng không có dấu vết phẫu thuật thẩm mỹ rõ ràng, chỉ có một số dấu vết chỉnh sửa nhỏ nên có thể khẳng định không phải bà ta!

Nhớ lại vị trưởng bối hoàn hảo, tốt bụng, quan tâm đến mình, cô hoàn toàn thả lỏng.

Nhưng việc quan trọng hiện giờ là tìm những người khả nghi xung quanh, Hứa Tri Tri mở mắt, suy nghĩ xem người nào trong đoàn phim có thể ăn khớp.

Còn về phía Tần Túc, anh đã dẫn chuyên gia đi điều tra tình hình xung quanh đoàn phim.

Đối với việc tìm ra hung thủ, anh tích cực hơn bất kỳ ai.

Theo kịch bản, vụ án diệt môn thứ hai từ dưới lên chính là bước ngoặt của mọi chuyện.

Lần trước diễn phản diện Hứa Tri Tri đã nhận được bảy mươi mốt điểm ác ý, cộng thêm điểm ác ý xuất hiện bình thường thì có tổng cộng một trăm hai mươi mốt điểm.

Vì sắp quay vụ án này rồi, cô quyết định mở lại công cụ mô phỏng phạm tội của hệ thống hỗ trợ phạm tội, đối mặt với đối phương một lần nữa.

Hy vọng có được thêm manh mối, cũng như diễn tốt vai phản diện này.

Cô biết rõ, đối phương nhất định sẽ ẩn nấp sâu hơn, còn diễn xuất xuất sắc của cô sẽ không ngừng thu hút đối phương đến gần.

Loại hung thủ giết người tàn ác này rất khó cạy mở phòng bị, nhưng cô tin đối phương chú ý đến cô, nhất định là đã phát hiện ra sự đồng cảm ở cô.

Đây chính là mấu chốt.

Mặc dù Hứa Tri Tri rất sợ, nhưng cô vẫn chọn tiếp tục bước đi trên con đường này.

Lần mô phỏng này chỉ có ba lần, bởi vì mỗi lần cần tiêu tốn ba mươi lăm điểm ác ý, trước khi Hứa Tri Tri nhấn nút đã xem qua thời gian mô phỏng.

So với hơn một giờ trước đó, thời gian mô phỏng lần này lên đến bốn tiếng!

Cô xem giờ, hôm nay mười hai giờ trưa đến phim trường là được, thời gian quay của cô là lúc sáu giờ tối, sáu tiếng đủ để cô trang điểm và làm quen với vị trí máy quay.

Còn hiện trường vụ án cũng không phải quay xong trong một đêm, cần quay ít nhất ba đêm.

Về phần bốn tiếng, cũng không thực sự là bốn tiếng mà là thời gian bên trong công cụ mô phỏng, tính theo thời gian thực tế, có thể rút ngắn xuống còn một phần ba.

Sau khi nhấn nút lơ lửng phát ra ánh sáng xanh nhạt của công cụ mô phỏng, trước mắt Hứa Tri Tri tối sầm lại, xuất hiện ở một làng đô thị.

Cách đây mười mấy năm làng đô thị khá nhộn nhịp vào ban đêm, hầu hết lao động nhập cư sẽ chọn loại hình nhà ở rẻ tiền chật chội này, tiết kiệm được nhiều tiền hơn cho con em mình học hành, sinh hoạt và dành dụm.

Dưới ánh đèn lờ mờ trăng trắng, trong con hẻm nhỏ mà gần như vươn tay ra là có thể chạm tới các tòa nhà có một người đàn ông trung niên khoảng ba mươi tuổi, người dính đầy bê tông xây dựng, đầu toàn bụi bặm ôm một thùng bia đi lên nhà ở tầng hai.

"Ngọc Phân, chuẩn bị ít đồ ăn, lát nữa anh với Tiểu Vương uống vài chén, ăn mừng chút." Sắc mặt người đàn ông trung niên tươi rói, má ửng đỏ.

Bên trong căn nhà một phòng ngủ một phòng khách được xây bằng xi măng không có bất kỳ đồ trang trí nào ở tầng hai. Một người phụ nữ mặc áo sơ mi kẻ caro, da ngăm đen, nở nụ cười hiền hậu bước ra khỏi căn phòng để hàng tá đồ được sắp xếp gọn gàng: "Sao thế? Nhận được tiền công rồi à? Vậy anh để bia đó rồi đi gọi Tiểu Vương nhà bên cạnh đi, em ra ngoài mua ít đồ nguội rồi xào thêm hai món, vừa đúng lúc con cũng về rồi."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc