Trong hộp thức ăn có mùi thịt thơm phức, rất hấp dẫn. Cố Mạn Mạn vô thức nuốt nước miếng.
Nhìn thấy Cố Mạn Mạn nuốt nước miếng, Xuân Mai cong môi nhét hộp cơm vào tay cô.
Trong quá trình vận động, một cổ tay nhỏ gầy lộ ra.
Cố Mạn Mạn nắm lấy cổ tay cô ta, vẻ mặt nghi hoặc: "Thứ này......"
Chiếc vòng tay trên tay người phụ nữ này có gắn một lượng linh lực nhất định, đây chính là
thứ cô cần.
Và, nó trông khá quen.
Xuân Mai hoảng sợ hét lên, hai cái hộp đựng thức ăn rơi xuống đất. Đồ ăn bên trong vương vãi khắp
sàn. Có thể nhìn thấy trong một hộp có những miếng thịt mỡ lớn cùng đậu phụ và rau xanh.
"Cậu làm gì mà lại kinh hãi như vậy..."
Sau khi nhìn qua, họ đều nhếch mép khinh bỉ khi thấy Cố Mạn Mạn, thậm chí có người còn chửi rủa hai câu.
"Cô ta lại bắt nạt người khác, lại đâu vào đấy."
"Xuân Mai thật tốt bụng, cô ấy còn đi đưa cơm, nếu là tôi, tôi sẽ bỏ đói cô ta hai bữa, như vậy sẽ không còn sức mà tác oai tác quái nữa."
"Đừng nói nhiều nữa, cẩn thận có người tới tìm bà."
"Sợ cái gì! Đồng chí Thẩm không thích cô ấy."
Điều này trực tiếp xác nhận rằng Cố Mạn Mạn đang tấn công mọi người và thậm chí còn tiến hành một cuộc thập tự chinh.
Cố Mạn Mạn đứng tại chỗ, cười lạnh một tiếng.
Xuân Mai, cô đang chơi trò chơi này phải không?
Bây giờ cô mới nhớ ra tại sao chiếc vòng tay mỏng manh trên tay Xuân Mai trông quen quen.
Xuân Mai nói rằng cô ta muốn mượn nó đeo vài ngày, và đưa cho Cố Mạn Mạn một cây bánh quẩy.
"Mượn đồ vật lâu, thật sự coi như đồ của mình, còn vừa ăn cướp vừa la làng." đúng là dù vay tiền hay mượn đồ cũng đều vô sỉ nha.
Cố Mạn Mạn thích ăn rất nhiều thứ, nhưng cô không thích ăn thua thiệt, nghĩ nghĩ rồi quay trở vào trong nhà, tìm kiếm xung quanh, tìm thấy một tờ giấy vệ sinh màu đỏ tím rồi lấy ra một cây bút máy.
Cô lấy giấy vệ sinh nhưng bút không viết được lên đó, cô chỉ có thể lấy một cục than trên bếp, bắt đầu viết lên giấy vệ sinh.
Việc một nhân sĩ Huyền Môn đáng thương dùng giấy vệ sinh vẽ bùa, Cố Mạn Mạn cô là duy nhất.
Sau khi lá bùa được thành hình, Cố Mạn Mạn siết chặt ngón tay cái và chỉ hai ngón tay vào lá
bùa đỏ. Sau khi nghẹn gần nổ phổi, đôi tay cũng trở nên run rẩy, mới khu động tấm bùa này bay tới giữa không trung: "Ngũ quỷ Vận Tài, mất ta đến ta, đi!"
Trong khoảnh khắc, tờ giấy tự động bốc cháy mà không cần châm lửa, lơ lửng trong tay cô hai giây rồi tan biến trong gió.
Thích thét lên đúng không? Lát nữa, cô có thể giải phóng bản thân, hét cho đủ.
"Ọe..." Cố Mạn Mạn buồn nôn.
Không phải chán ghét đối phương mà buồn nôn, chỉ là mạnh mẽ lấy đi năng lượng trong cơ thể, khiến Cố Mạn Mạn mất đi sức lực, toàn thân cảm thấy khó chịu.
Cô chịu đựng sự không thoải mái, ngồi xuống thiền định, điều động thể nội khí tu bổ thân thể.
Tuy có chút mệt mỏi nhưng cô không hề hối hận, đổi lại cô sẽ đòi lại tất cả nợ nần và ân oán của nguyên thân.
Kể từ hôm nay, cô chính là Cố Mạn Mạn trong thời gian và không gian này!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
