Nhưng có tiền không lấy là kẻ ngốc. Cô nhanh nhẹn cầm lấy nhét nó vào túi ngay, động tác rất thuần thục.
Cô nhìn Xuân Mai, nhếch khóe miệng, nói những lời bóng gió với Thẩm Chí: "Cảm ơn chồng... yêu."
Biểu cảm của mọi người xuất hiện hàng loạt đủ loại màu sắc.
Cố Mạn Mạn nghĩ, không thể lúc nào cũng là mọi người chỉ trích tôi, tôi cũng buồn nôn buồn nôn các người.
Một câu "chồng yêu” khiến Thẩm Chí nghẹn họng, đột ngột chuyển chủ đề: "Thời tiết này không giữ được
thịt lợn rừng lâu, tôi sẽ gửi xuống nhà ăn, lát nữa sẽ tính thành tiền đưa cho cô, được không?”
"Được, được, anh quyết định đi." Cô chỉ muốn những người trước mặt này biến mất để cô có thể tự chữa lành vết thương.
Thẩm Chí sai người mang lợn rừng đến nhà ăn quân đội, lấy tiền cùng những người khác rời đi.
Ngay khi người vừa rời đi, Cố Mạn Mạn lập tức thu hồi nụ cười toe toét, nhe răng trợn mắt cởi bỏ toàn bộ quần áo.
"Chết tiệt, tê..."
Thân thể này thịt nhiều mỡ dày, nhưng không phải bằng sắt thép, trước đó va chạm với một con
lợn rừng, sau đó ngã xuống, lúc này xương cụt, bụng và cánh tay đều đau nhức.
Cơ thể nặng nề cũng làm tăng thêm sự khó chịu.
Cô khó khăn kiểm tra xương cụt của mình, thấy xương vẫn ổn, các cơ quan nội tạng không bị dịch chuyển, vậy trước tiên phải giảm đau.
Cố Mạn Mạn tìm thấy một chiếc kim thêu, nung lên và khử trùng bằng lửa, sau đó tự châm cho mình hai cái, cảm giác đau biến mất hơn phân nửa.
Ngoài việc yêu tiền, cô ấy còn ính toán chi li, có bản lĩnh và xinh đẹp... Cũng không có lỗi gì lớn, không rõ tại sao mà phải chịu khổ như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)