Con gà rất béo, một lớp mỡ dày nổi lên trên.
Cố Mạn Mạn lấy hết mỡ ra, cho vào một cái bát khác, uống một bát canh gà, bỏ đi da gà, chần chút rau, bữa tối coi như xong.
Ban đêm, trong sân không mấy yên tĩnh, Cố Mạn Mạn không cảm nhận thấy tà khí, lại phát hiện Thẩm Chí đã trở lại, hai mắt đen kịt, tựa hồ đã thức khuya mấy ngày. Chú ý tới hắn sờ bụng, Cố Mạn Mạn hỏi: "Anh chưa ăn cơm à?"
Thẩm Chí dừng một chút, hỏi: "Hôm nay cô chưa đi ngủ sao?”
Cố Mạn Mạn biết mình đã đoán đúng, không đợi câu trả lời của anh. "Vậy anh đợi chút, tôi nấu cho anh một tô mì.”
Suy cho cùng, đây cũng là kim chủ ba ba người đứng ra tài trợ và là chủ nhà.
Sau khi vào bếp, Cố Mạn Mạn thêm một ít mỡ gà, nước và thịt đun sôi cùng nhau, bỏ mì vào, thêm một ít muối, nước tương và dầu mè, tạo thành món mì gà thơm lừng.
Thẩm Chí nhìn mì trong bát, lần này ăn không chút do dự.
Ăn xong, anh lục túi lấy ra ba trăm tệ.
Cố Mạn Mạn đang nhìn người đàn ông nhã nhặn ăn cơm, lại bị nhét một xấp tiền vào tay.
Cô sửng sốt, không lẽ một bát súp gà còn thừa lại có thể kiếm được nhiều tiền như vậy sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)